Đoạn Minh Hiên có một thoáng cảm giác kỳ lạ, xì một tiếng với Vu Lãng: “Cậu mẹ nó nói cái gì thế? Tiểu Hi là em gái tôi.”
Vẻ mặt Vu Lãng vô tội: “Tôi biết cô ấy là em gái cậu, chỉ là rất nhiều biểu hiện của cậu không hề coi cô ấy là em gái.”
Đoạn Minh Hiên cau mày: “Biểu hiện nào?”
Vu Lãng: “Trong lòng cậu tự rõ, cứ nói chuyện cô ấy làm thư ký cho Đoạn Dịch Hành đi, cậu cứ như ông chồng bị cắm sừng vậy.”
“Tôi…” Đoạn Minh Hiên nghẹn lời, “Tôi là lo lắng Đoạn Dịch Hành có ý đồ xấu với em ấy.”
Vu Lãng: “Nói thật lòng đi, Lâm Hi đến nhà cậu bao nhiêu năm nay, Đoạn Dịch Hành có từng có ý xấu với cô ấy không? Lại nói gần đây, Lâm Hi làm thư ký cho anh ta, chẳng phải cũng không xảy ra chuyện gì sao?”
Đoạn Minh Hiên: “Không xảy ra chuyện gì sao? Em ấy vì Đoạn Dịch Hành mà cãi nhau với tôi bao nhiêu lần rồi.”
Vu Lãng: “Đó không phải là cãi nhau đâu nhỉ? Đó là sự kiểm soát đơn phương của cậu, đương nhiên Lâm Hi sẽ không chiều theo cậu.”
Càng nói càng phiền, Đoạn Minh Hiên nốc một ngụm rượu, nói: “Tôi đi đây.”
Vu Lãng: “…”
Bảo tài xế lái hộ lái xe thể thao chạy vòng vèo mấy vòng, Đoạn Minh Hiên vẫn phiền muộn không thôi.
Tại sao hết người này đến người khác đều nói anh ta thích Lâm Hi chứ?
Không, không thể nào, Tiểu Hi là em gái anh ta.
Dường như để chứng minh điều gì đó, Đoạn Minh Hiên bảo tài xế lái hộ quay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khe-can-doa-nhai-tuyet-ne/3020569/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.