Lâm Hi muốn hỏi nhưng không biết mở lời thế nào, liếc nhìn Đoạn Dịch Hành, anh chỉ gật đầu với dì Mai.
Ăn sáng xong, hai người lên lầu.
Đoạn Dịch Hành không vào phòng cùng cô, nói: “Em đợi tôi một chút.”
Lâm Hi gật đầu, tối qua ngủ muộn, dưới mắt có chút quầng thâm, cô phải đi trang điểm nhẹ một chút.
Vừa ngồi xuống trước bàn trang điểm, Đoạn Dịch Hành bưng một chiếc hộp gỗ màu nâu sẫm có khắc hoa văn đi vào.
“Cái gì thế?” Lâm Hi quay đầu hỏi.
Đoạn Dịch Hành đổi hướng bước chân, đặt chiếc hộp lên giường cô, quay đầu vẫy tay với cô: “Lại xem thử đi.”
Lâm Hi đi tới, nhìn thấy logo trên hộp gỗ thì sững sờ: “Sườn xám?”
Đoạn Dịch Hành “ừ” một tiếng, mở hộp giúp cô.
Ánh mắt Lâm Hi lập tức bị thu hút, là một bộ sườn xám mùa đông màu trắng ánh trăng, thêu hoa nhài.
Màu trắng ánh trăng trong trẻo, từng đóa hoa nhài kia không giống như nở rộ vào mùa hè, mà là trong gió tuyết.
“Mặc thử xem, mùng 2 mặc.”
“Mùng 2 mặc?” Lâm Hi khó hiểu nhìn Đoạn Dịch Hành, “Là đi chúc tết ở đâu sao?”
“Bà ngoại muốn gặp em,” Đoạn Dịch Hành nói, “Mùng 2 đi cùng tôi sang đó.”
“Sao có thể chứ? Hơn nữa mùng 2 anh sang, chắc chắn còn có gia đình cậu mợ anh, em đi thì ra cái thể thống gì?” Biểu cảm của Lâm Hi rõ ràng là không tin.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khe-can-doa-nhai-tuyet-ne/3020625/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.