Đôi khi vì hoạt động của khoa, tôi không kịp xem điện thoại, khi mở lên sẽ thấy rất nhiều cuộc gọi nhỡ của anh.
Anh còn nhờ các bạn cùng phòng, nếu tôi có bạn trai, nhất định phải lén lút báo cho anh biết, chuyện này sau đó tôi mới biết.
Kỳ nghỉ đông năm nhất, đêm giao thừa, bố tôi và dì Lục đang làm bánh sủi cảo trong nhà, anh bí mật gọi tôi ra ngoài, nói là ra sân làm người tuyết.
Bất ngờ, anh tỏ tình với tôi.
Tôi mới biết, hóa ra anh đã kết nối với các bạn cùng phòng của tôi, biết có cậu bạn kia muốn theo đuổi tôi, anh suy nghĩ kỹ càng, quyết định ra tay trước.
Tôi giả vờ dè dặt, lưỡng lự một hồi, rồi mới đồng ý.
Nhưng tôi bắt anh hứa đi hứa lại, phải đợi đến khi tôi tốt nghiệp đại học mới được kể cho bố tôi và dì Lục biết chuyện này.
Sau này khi nhớ lại chuyện đó, tôi không biết nên cảm thấy may mắn hay là tiếc nuối.
Từ đó mỗi đêm, anh đều gọi điện xuyên lục địa, thấy điều gì hay ho cũng chụp lại gửi cho tôi, còn gửi đồ cho tôi, bao gồm cả những món đồ kỳ lạ mà anh tổng hợp trong phòng thí nghiệm.
Các bạn cùng phòng nhờ anh mua hộ đồ, anh cũng không từ chối.
Kỳ nghỉ hè và đông, anh sẽ chuẩn bị kế hoạch du lịch, dẫn tôi đi khắp nơi.
Có vài lần suýt vượt quá giới hạn, anh đều kịp thời kiềm chế.
“Cô nhóc tí hon, thật muốn xử lý em ngay, nhưng may cho em, anh là đàn ông đích thực, anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-anh-khong-con-yeu/2715570/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.