Cụ nháy mắt, tỏ vẻ hào hứng:
“Cậu xem cậu chạy đôn chạy đáo như vậy, kết quả là người ta chẳng hay biết gì.”
Hứa Minh Trạch lắc đầu:
“Không sao đâu ạ, bà không cần giúp con, đối xử tốt với cô ấy là trách nhiệm của con, không nên tạo thêm gánh nặng tâm lý cho cô ấy nữa.”
“Con à, con là một người đàn ông thực thụ! Bà nhìn con thấy được lắm, bà đã hành nghề sáu mươi năm rồi, xử lý không biết bao nhiêu chuyện tình cảm nam nữ, nhưng chàng trai như con thật hiếm có khó tìm đấy.”
Anh mỉm cười một cách bất cần:
“Cảm ơn lời chúc của bà, cho dù không được, đó cũng là lựa chọn của con, không liên quan gì đến cô ấy, mong bà giúp con giữ bí mật này.”
“Tiểu tử ngốc này!”
Hứa Minh Trạch nhận ra, chút kiến thức tâm lý học của mình quá nông cạn, không thể thực sự giúp được Lăng Vi.
Đọc nhiều sách hơn? Nhưng chỉ đọc lý thuyết, học trên giấy chỉ hại cô thêm mà thôi.
Lăng Vi nói, cô không theo kịp tiến độ nghiên cứu của nhóm.
Anh biết, hiện tại tính cách cô có phần cô lập, mối quan hệ với bạn bè xung quanh không thân thiết, ít liên lạc với giảng viên, trong các buổi họp nhóm luôn im lặng ngồi đó.
Đôi khi cảm xúc dâng trào, cô phải tìm một phòng học không người để khóc…
Anh nhờ những người quen biết giúp đỡ, nhưng chỉ có thể hỗ trợ về mặt học tập, không ai muốn can thiệp quá nhiều vào cuộc sống riêng tư.
Đột nhiên, một ý tưởng xuất hiện trong đầu anh.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-anh-khong-con-yeu/2715584/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.