Vài ngày sau, tôi thức dậy vào buổi trưa và lái xe đến nhà anh Isaac. Anh tự mở cửa. “Mẹ anh đưa thằng Graham đi xem phim rồi,” anh thông báo.
“Chúng ta nên làm gì đó,” tôi nói.
“Gì đó có thể là ngồi chơi điện tử dành cho người khiếm thị trên ghế nệm xô-pha không?”
“Đúng rồi, em cũng nghĩ đến chuyện chơi trò đó đó.”
Và chúng tôi ngồi lì ở đó trong mấy tiếng đồng hồ, thi nhau nói chuyện với màn hình, len lỏi tìm đường trong một mê cung hang động vô hình mà không có lấy một tí ánh sáng le lói nào. Phần thú vị nhất của trò chơi này tính ra chính là làm sao để máy vi tính xử lý cuộc đàm thoại của chúng tôi theo hướng hài hước:
Tôi: “Chạm tay vào vách hang.”
Máy tính: “Bạn chạm tay vào vách hang. Nó ẩm ướt.”
Anh Isaac: “Liếm vách hang.”
Máy tính: “Tôi không hiểu. Xin lặp lại.”
Tôi: “Nạy vách hang ra.”
Máy tính: “Bạn thử nhảy lên. Bạn bị đụng đầu.”
Anh Isaac: “Không phải nhảy. NẠY VÁCH HANG RA.”
Máy tính: “Tôi không hiểu.”
Anh Isaac: “Anh bạn, tôi đã ở một mình với bóng tối trong hang động này nhiều tuần rồi và tôi cần gọi cứu viện. NẠY VÁCH HANG RA.”
Máy tính: “Bạn cố gắng nha –”
Tôi: “Ẩy hông vào vách hang.”
Máy tính: “Tôi không –”
Anh Isaac: “Cạ mông vào vách hang.”
Máy tính: “Tôi không –”
Tôi: “THÔI ĐƯỢC. Men theo lối bên trái.”
Máy tính: “Bạn men theo lối bên trái. Đường đi hẹp dần.”
Tôi: “Bò.”
Máy tính: “Bạn bò được một trăm thước. Đường hẹp dần.”
Tôi: “Trườn như rắn đi.”
Máy tính:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-loi-thuoc-ve-nhung-vi-sao/1749987/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.