Thời gian dạy kèm đã trôi qua, Lý Thừa Mỹ nghiêng đầu ngồi trên ghế, tay gõ gõ vào chồng tài liệu ôn tập dày cộp trước mặt. Trịnh Dục Thành lặng lẽ bước vào phòng, khiến Lý Thừa Mỹ giật nảy mình.
"Anh đến lúc nào vậy, sao không có tiếng động gì hết? Đúng rồi, lúc nãy vào cửa, mẹ tôi có nói gì với anh không?"
Lý Thừa Mỹ gần như không động đậy mà nhìn chằm chằm Trịnh Dục Thành, còn anh thì im lặng giở sách bài tập ra, ngay cả ánh mắt nhìn lại cũng không khác gì mọi khi.
"Đến trang 73 rồi. Nào, về cơ bản thì hàm số tỉ lệ nghịch dễ dùng hơn các phương pháp khác. Nếu chúng ta dùng bộ phương trình này để giải, vấn đề này thực ra rất đơn giản."
Dạy kèm cho Lý Thừa Mỹ coi như vớ được món hời, Trịnh Dục Thành bèn tập trung toàn bộ ánh mắt vào sách vở. Còn Lý Thừa Mỹ thì khác, cô bắt đầu nhìn anh từ trên xuống dưới.
"Anh, lần đầu tiên thấy em, anh cũng cảnh giác như vừa rồi với mẹ em phải không?"
Đúng là một cô gái thẳng thắn. Trịnh Dục Thành mỉm cười, rồi nhanh chóng lật sang trang tiếp theo như không có chuyện gì.
"Bài vừa rồi, anh đã ghi chú cách làm và mấy điểm chi tiết cho em rồi. Lát nữa em xem lại nhé. Bài tiếp theo này dùng phương pháp tích phân đổi biến số, hễ là dạng này, chỉ cần em nhớ công thức cơ bản nhất là có thể tránh được bẫy trong đề bài."
Ánh nắng mùa hè thấm sâu vào những lùm cây rậm rạp ở sân trước.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ngay-va-dem-gap-nhau/3021667/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.