“Tôi vừa mới nghĩ quả không hổ là quán ăn nhỏ của Bùi lão bản, mùi vị thật sự quá hấp dẫn. Ê! Vị kia là... Dục Kỳ?!”
Gió lạnh lay động tấm rèm vải, một bóng hình quen thuộc lọt vào tầm mắt của Thừa Mỹ. Dù chỉ là nhìn nghiêng, nhưng cô vẫn nhận ra ngay lập tức. Dục Kỳ nghe tiếng, khóe miệng cũng cong lên, khi bưng một bát cơm đầy ắp đi vào quán, trên mặt cô cũng lập tức vẽ nên một đường cong xinh đẹp.
“Thừa Mỹ! Thật sự là cậu à!” Có lẽ vì đến sớm hơn tưởng tượng, Dục Kỳ cố gắng kìm nén nhịp tim loạn xạ, nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy yêu thương và ấm áp.
“Xin hỏi hai vị trước đây cũng quen nhau sao?” Kha Miễn kinh ngạc hỏi Dục Kỳ.
“Tôi và Thừa Mỹ đâu chỉ là quen biết? Nhưng bây giờ xem ra dường như là một duyên phận đặc biệt do trời định rồi. Này! Chồng, anh không thấy vậy sao? Thế giới này thật sự nhỏ bé quá mà.”
Thừa Mỹ đang định đáp lại Dục Kỳ, Dục Thành đã nhanh chân chạy ra cửa, trên người toát ra mùi tanh của biển cả.
“Ủa?! Trịnh đại lý? Sao anh cũng ở đây? Lẽ nào?”
“Thừa Mỹ à, chẳng lẽ cậu quên tôi từng nói với cậu là tôi có một người anh trai sao?”
Nhìn hai gương mặt giống nhau như tạc, Thừa Mỹ kinh ngạc không thôi, bất giác thở phào một hơi thật dài. Ánh mắt Dục Thành vẫn không quên đảo qua đĩa dưa muối tỏa hương thơm nồng. Mà bên kia, nhìn dáng vẻ vui mừng khôn xiết của Dục Kỳ và Thừa Mỹ, Kha Miễn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ngay-va-dem-gap-nhau/3022721/chuong-208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.