Nhìn dáng vẻ vừa nói vừa cười, lại còn đùa giỡn của Thừa Mỹ và Minh Diệu, Dục Thành bất giác nhíu mày. Thừa Mỹ đang đi phía trước là người đầu tiên dừng bước, cô kinh ngạc nhìn Dục Thành đang cầm điện thoại.
“Trịnh đại lý! Sao anh lại tìm được đến đây?!”
Khác với sự kinh ngạc vui mừng của Thừa Mỹ, Minh Diệu lại ngạc nhiên vì dáng vẻ tiều tụy của Dục Thành khi xuất hiện trước mặt mình.
“Trịnh đại lý này, chắc anh vẫn chưa ăn tối phải không? Hay là ba chúng ta đi cùng nhau nhé?”
Thừa Mỹ lại ngạc nhiên nói thêm, nhưng Minh Diệu chỉ dùng vẻ mặt lạnh như băng nhìn chằm chằm Dục Thành.
“Cùng cái gì mà cùng, tôi và Lý đại lý vừa mới ăn xong.”
Minh Diệu vừa giải thích vừa vội vàng kéo Thừa Mỹ quay người đi về.
“Chu đại lý này, thật ra lúc nãy tôi vẫn chưa ăn no.” Thừa Mỹ ngại ngùng nói.
Đối mặt với người bạn gặp lại ở nơi đất khách, Thừa Mỹ đề nghị đi uống rượu ôn chuyện cũ, nhưng Minh Diệu không những không có gì để nói, mà còn chẳng tìm được chủ đề nào thú vị. Anh ta thậm chí còn dùng ánh mắt khẩn cầu nhắc nhở Dục Thành mau rời đi, nhưng Dục Thành lại không có ý định hành động ngay.
Trong lúc Thừa Mỹ đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, Minh Diệu vội vàng sáp lại gần.
“Anh nghĩ tôi còn tin được những lời anh vừa nói với Thừa Mỹ sao?!”
Dục Thành không hề có chút biểu cảm kinh ngạc nào, anh thân thiện giơ ly rượu về phía Minh Diệu. Dù đã cụng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ngay-va-dem-gap-nhau/3022734/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.