Tiếng sóng biển từ bốn phương tám hướng đột nhiên lớn hơn, Dục Thành cảm thấy trước mắt tối sầm như biển đêm. Anh cố gắng tìm một lối thoát, nhưng tìm thế nào cũng không thấy.
“Bình thường tôi thích xem phim hài và những bộ phim rất thực tế. Những lúc muốn khóc mà không có gì để làm cái cớ, tôi sẽ xem phim bi. Cứ như vậy vừa xem phim vừa khóc như mưa, mẹ và em gái còn tưởng tôi xem nhập tâm quá.”
Dục Thành dằn vặt một hồi, lại lái xe vào bãi đỗ. Đột nhiên từ nơi sáng sủa lái vào chỗ tối om, mắt Dục Thành có chút mờ đi, cảm thấy nặng nề khó di chuyển liền dựa vào ghế lái.
“Vì tôi không muốn cảm xúc của mình trở thành gánh nặng cho họ. Tôi là kiểu người thà hy sinh bản thân cũng muốn người nhà sống tốt hơn một chút.”
Lúc Thừa Mỹ nghiêm túc trả lời câu hỏi đó của Minh Diệu, khóe miệng cô thoáng qua một nụ cười khổ thê lương. Nghĩ đến đây, tim Dục Thành đập thình thịch, anh nặng nề khởi động lại xe, nhưng chiếc xe lại chần chừ không có dấu hiệu rời đi…
“Alô! Mẹ, sao muộn thế này lại gọi điện vậy? Không có! Mẹ xem mẹ nói gì kìa, con làm gì có buổi xem mắt nào.”
Dục Thành vừa ra khỏi thang máy đã thấy Minh Diệu ở cách đó không xa đang cầm điện thoại vội vã đi về phía này. Dục Thành để ý thấy anh ta xách cặp công văn, định hỏi anh ta đi đâu, nhưng ánh mắt Minh Diệu nhìn Dục Thành vừa sắc bén vừa lạnh lùng, Dục Thành
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ngay-va-dem-gap-nhau/3022738/chuong-225.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.