Đứng dưới trạm xe buýt không mấy quen thuộc, Châu Huyễn đưa tay ra hứng những giọt mưa lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào bầu trời đen kịt lấp lánh gợn sóng, cứ như thể đây là rìa của vũ trụ. Đó là cảm giác gì nhỉ? Cảm giác đứng dưới mưa giống như đứng ở rìa thế giới, như thể bị đẩy ra khỏi trung tâm, bị đẩy ra khỏi đám đông để trở thành một kẻ cô độc, Châu Huyễn nhìn xuống những ngón chân ướt sũng, tâm trạng càng thêm bực bội.
Im lặng một lát, Châu Huyễn khẽ mở miệng, thở dài một hơi. Thẳng thắn mà nói, cô có chút oán hận Dục Thành. Ngay từ đầu, Dục Thành đã không phải là một người đàn ông đặc biệt hay xuất sắc gì, huống hồ hai người tuổi tác cũng không chênh lệch nhiều, theo lẽ thường thì tuổi 40 được xem là giai đoạn thăng tiến trong sự nghiệp của một người đàn ông bình thường, nhưng bao năm qua Dục Thành lười biếng nhu nhược, chưa từng kiếm tiền bằng sức của mình, không có công việc hào nhoáng, lại chẳng bao giờ chịu nhún nhường, thậm chí còn không có lòng biết ơn, cứ như thể anh sinh ra đã đáng được hưởng đãi ngộ ở đỉnh chuỗi thức ăn vậy, ngày nào cũng phải đối mặt với một gã đàn ông tầm thường mà tự tin thái quá như thế, Châu Huyễn có chút nản lòng. Nhưng tại sao lại phải tức giận chứ? Có những tình yêu giống như tình bạn, có những tình bạn giống như tình yêu, nếu không phải Lý Thừa Mỹ tư chất tầm thường đã đẩy Châu Huyễn, người vốn luôn tận hưởng cảm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ngay-va-dem-gap-nhau/3022811/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.