Dạo gần đây, mỗi khi bước vào cửa chi nhánh, tim Dục Thành lại không khỏi đập thình thịch. Những lý do từ chối Thừa Mỹ đều là lời nói dối, Dục Thành có thể lừa được Thừa Mỹ, nhưng lại không thể lừa dối trái tim mình. Bởi vì càng đến gần những nơi có hơi thở của Thừa Mỹ, dù là phòng nghỉ, khu văn phòng, hành lang hay nhà vệ sinh, tim Dục Thành lại càng đập thình thịch như sắp nổ tung. Ổ khóa trên tủ đồ của Thừa Mỹ được treo ngay ngắn, nhìn chỗ ngồi của Thừa Mỹ, tấm thẻ nhân viên quen thuộc, Dục Thành lập tức cảm thấy một luồng điện chạy qua, tóc gáy dựng đứng. Minh Diệu từ nhà vệ sinh bước ra đã nhìn thấy Dục Thành từ xa. Sắc mặt Dục Thành trông kỳ lạ như thể đang che giấu một bí mật động trời nào đó.
12 giờ trưa, ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu vào văn phòng sáng sủa, Dục Thành ngồi trước bàn làm việc của mình, gương mặt anh tuấn lộ vẻ mệt mỏi. Cậu bạn thân Minh Diệu và Trí Viện đang luyên thuyên không ngớt bên tai anh.
“Cậu nghe nói chưa? Cả chi nhánh đều đồn ầm lên rồi, Lý Thừa Mỹ trông không giống người mới làm ở Tổ Tín dụng được nửa tháng chút nào. Nếu không phải vì chưa thân, Mẫn Hà và Cặp đôi cà phê còn muốn nhờ cô ấy xem bói nữa đấy.”
“Nói làm tôi cũng hơi động lòng rồi đây. Tuy hôn nhân, cuộc sống của tôi đã rất viên mãn, nhưng tôi vẫn muốn hỏi cô ấy xem trong mệnh của tôi có đứa con thứ ba
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ngay-va-dem-gap-nhau/3022860/chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.