Tại nhà mới của Kha Miễn và Dục Kỳ, Minh Diệu đang sơn phết khung ảnh như một kẻ đáng thương. Vì khung ảnh chỉ được mài tạm bằng giấy nhám nên khi sơn màu lên trông hơi thô ráp, cứng nhắc. Trịnh Dục Thành và Thừa Mỹ thì phụ trách bỏ từng tấm ảnh cần tặng vào phong bì có ghi tên mỗi người.
“Này, mọi người xong cả chưa?”
Tiếng cười sảng khoái của Dục Kỳ vọng ra từ phòng ngủ. Thừa Mỹ dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên trán, ngẩng đầu lên vừa hay bắt gặp ánh mắt đã chờ sẵn từ lâu và vô cùng quan tâm của Dục Thành.
“Phần còn lại để anh làm là được rồi, Thừa Mỹ, em mau đi nghỉ đi. Dù sao hôm nay cũng là ngày đầu tiên quán ăn Cộng Hưởng Tâm Thanh của Kha Miễn khai trương thử. Chúng ta có thể sẽ phải bận đến rất khuya.”
“Không sao, em vẫn có thể…”
Thừa Mỹ vốn định cười đứng dậy, đột nhiên nhận ra bắp chân mình bị chuột rút.
“Em không sao chứ, mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi.”
Dục Thành đỡ Thừa Mỹ ngồi xuống chiếc ghế mềm sau lưng Minh Diệu. Minh Diệu gần như bật cười cùng lúc với Thừa Mỹ, người đang cười trong đau đớn. Dục Thành đặt bắp chân có vết bầm nhỏ của Thừa Mỹ lên đầu gối mình và nhẹ nhàng xoa bóp. Minh Diệu sững người một lúc rồi phá lên cười ha hả.
“Cậu cười cái gì?”
Dưới ánh mắt hung dữ của Dục Thành, tiếng cười dần lắng xuống, Minh Diệu vui vẻ lắc đầu.
“Không có gì.”
“Ảnh làm xong chưa?”
“Sắp xong rồi.”
Như thể đã canh đúng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ngay-va-dem-gap-nhau/3022872/chuong-359.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.