Ban đầu Phong Tuyền không hề để tâm đến tinh linh, cho nên mới tùy ý bỏ mặc cậu suốt một năm, nhưng ít nhất tên này cũng thật lòng gọi mình là thầy, Phong Tuyền cũng dứt khoát bắt đầu làm những việc mà một người thầy nên làm – dù là dùng một thân phận khác.
Mà bây giờ xem ra, hiệu quả cũng không tệ. Hắn đã đưa Silo đi du lịch một chuyến trong nửa năm.
"Cho nên loài người thật sự rất kỳ lạ nha, có người đáng ghét, cũng có người không đến nỗi quá đáng ghét." Rồng nhỏ chép miệng, tiện thể l**m đi vị ngọt còn sót lại bên khóe miệng, rồi hỏi: "Silo cậu thấy sao?"
Hắc tinh linh chìm vào trầm tư.
Đối với phản ứng này của cậu, Phong Tuyền thở phào nhẹ nhõm, ít nhất không còn trực tiếp hùa theo mình nữa – có suy nghĩ là đủ rồi. Sau khi có suy nghĩ của riêng mình, mọi chuyện sau này sẽ dễ dàng hơn.
Bởi vì thực lực của Silo đã đủ mạnh rồi, thứ cần tăng cường chỉ có trí não mà thôi.
Nhưng nói đến đây, Phong Tuyền có chút phiền não nho nhỏ.
Hắn từng dùng thân phận Walter nhờ vả Sâm, đem trứng rồng chôn dưới tinh linh Mẫu Thụ, lại còn chôn mấy năm liền.
Dẫn đến bây giờ hắn... có thể cảm nhận được một chút sự tồn tại của tinh linh Mẫu Thụ.
Nói cách khác, tộc đàn tinh linh nơi Mẫu Thụ tọa lạc, đối với hắn mà nói gần như trong suốt. Điểm này thì cũng thôi, dù sao hắn cũng sẽ không xâm phạm quê nhà của Sâm và Silo.
Nhưng có lẽ là do liên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ta-tro-thanh-npc-khong-the-cong-luoc-trong-tro-choi/2898831/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.