Lorenzo leo càng cao, ngược lại càng bất lợi cho việc đi lại hàng ngày của cậu. Vốn dĩ cậu là một NPC mà người chơi có thể ngẫu nhiên bắt gặp, nhưng gần đây số lần cậu lộ diện trước mặt người chơi có thể nói là ngày càng ít đi.
May mắn là trong khoảng thời gian này đã xảy ra những sự kiện bất ngờ liên quan đến tộc tinh linh, cậu có lý do đủ chính đáng để rời khỏi Vương thành đi thăm dò tình hình, đặc biệt là khi cậu còn học được cả ma pháp dịch chuyển.
Lorenzo không hề e dè thể hiện sự sắc bén và tài năng của mình. Dù kinh nghiệm còn non kém, cậu vẫn luôn có độ phủ sóng cực cao, điều này cũng khiến cậu trở thành cái gai trong mắt không ít người.
...Nói như vậy, việc Delphine để cậu rời khỏi Vương thành ngược lại là một hình thức bảo vệ sao?
Lorenzo trầm ngâm suy nghĩ.
Khoảng thời gian Phong Tuyền chung sống với những anh chị em có quan hệ huyết thống này không nhiều, tất cả thời gian họ ở bên nhau cộng lại, có lẽ còn không bằng Lorenzo bây giờ.
Dường như đã hiểu thêm một chút về Delphine, Lorenzo thầm nghĩ trong lòng, cậu đã thay xong quần áo, đúng lúc này, cửa phòng cậu có tiếng gõ vang lên.
Lorenzo cài lại chiếc cúc áo trước ngực rồi lên tiếng: "Mời vào."
Cánh cửa được đẩy ra từ bên ngoài, Lorenzo liếc mắt qua và nhìn thấy một màu vàng rực rỡ tựa như ánh mặt trời. Mái tóc xoăn mềm mại màu vàng kim khẽ rung lên trong không khí theo chuyển động của chủ nhân,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ta-tro-thanh-npc-khong-the-cong-luoc-trong-tro-choi/2898845/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.