Bốn người chơi hôm nay vừa mới quen nhau đã cùng đi tìm bí mật trong mật đạo của giáo hội vào lúc đêm khuya, khi nhìn thấy vẻ âm u của mật đạo, họ đã phần nào cảm nhận được không khí kinh dị trong đó.
Nhưng sự không biết luôn là điều đáng sợ nhất, rõ ràng chẳng nhìn thấy gì, chỉ nghe thấy âm thanh thôi mà đã khiến họ tưởng tượng ra những cảnh tượng kinh hoàng đẫm máu.
Sau khi hét lên một tiếng ngắn, cả bốn người bất giác lao về phía trước. Điều bất ngờ là họ lại không hề chạy tán loạn vì hoảng sợ.
"Ai cũng biết, trong phim kinh dị ma quỷ toàn đi xử từng đứa một!! Có quỷ mới tách ra! Muốn chết thì chết chung!" Tiểu Nạp vừa chạy vừa có tâm trạng nói đùa.
Cầu Cầu cũng bình tĩnh lại sau khi đã chạy được một đoạn: "Igo, ban nãy cậu thấy gì thế?"
Igo Minci vừa kéo Sachima vừa nói: "Lúc đó tôi không nhìn kỹ —— mà nói chứ, trong tình huống đó ai mà còn lý trí để nhìn xem sau lưng có gì chứ!"
Sachima thì nhỏ giọng nói: "Tôi chỉ nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt thôi..."
"Nước nhỏ giọt? Chắc chắn là máu rồi! Ví dụ như ông chú kia giấu đồ ở đây, biết đâu có người chơi tên đỏ nào đó tra tấn giấu xác ở đây thì sao!" Trí tưởng tượng của Tiểu Nạp trước nay luôn bay xa.
Igo Minci: "Nếu vậy thì còn đỡ, cùng lắm là đánh hội đồng thôi, chúng ta có tận bốn người cơ mà."
"Nếu đã vậy, quay đầu lại nhé?" Cầu Cầu lạnh lùng nói.
Sachima lắc đầu lia
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ta-tro-thanh-npc-khong-the-cong-luoc-trong-tro-choi/2898917/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.