Thông thường vào thời điểm này, không ai làm phiền Thánh Tử, nếu không gây ra tiếng động, Thánh Tử đa phần cũng sẽ không đuổi người đi.
Tiểu Nạp là một người chơi vừa may mắn, lại vừa hay phục kích đúng lúc, Cầu Cầu đã giúp cô tính toán lịch trình có thể của Thánh Tử, nói rằng khả năng ở thành phố này khá cao, cô liền tìm trước một nơi hơi xa, nhưng có thể nhìn thấy Giáo hội thông qua một đạo cụ đặc biệt.
Cầm chiếc kính viễn vọng đạo cụ lên, xuyên qua lớp kính thủy tinh màu sắc khiến căn phòng mang một vẻ đẹp xa hoa khó tả, Tiểu Nạp quệt nước miếng suýt rơi xuống khóe miệng, không chút do dự bật chế độ quay phim — đây đều là tư liệu cả đấy! Chỉ tiếc là Giáo hội ở thành phố này không lớn bằng tổng điện.
Ngắm trai đẹp cả buổi chiều cũng không chán, đặc biệt là gần đây Tiểu Nạp đang rèn luyện khả năng cảm nhận màu sắc của mình, bây giờ mặt trời sắp lặn, mỗi khoảnh khắc ánh sáng đều có sự khác biệt tinh tế, thời gian càng trôi về sau, sự thay đổi càng lớn.
Luyện tập thì phải tìm đề tài mình hứng thú để luyện chứ sao.
Tiểu Nạp vừa nhìn trộm vừa trò chuyện với cô bạn thân: 【He he he, về tớ bao cậu ăn cơm! Cầu ơi tớ yêu cậu! Vị trí này đỉnh quá! Ngoài hơi xa ra thì còn có cảm giác k*ch th*ch như đi NTR lén lút khó tả nữa chứ.】
Cầu Cầu: 【Cậu cũng không muốn Thánh Tử biết cậu có suy nghĩ này với anh ấy đâu nhỉ.jpg】
Tiểu Nạp:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ta-tro-thanh-npc-khong-the-cong-luoc-trong-tro-choi/2898951/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.