Nhiếp Thanh Châu nới lỏng vòng tay, Hạ Nghi ngẩng đầu lên nhìn anh. Đôi mắt cô tựa như đại dương sâu thẳm, nơi mọi thứ đều có thể từ từ chìm xuống đáy biển, hóa thành tĩnh lặng.
Cô nói không bận lòng. Đó là nỗi thống khổ có thể đẩy người ta vào chỗ chết, vậy mà cô lại nói mình không còn bận lòng nữa.
Hệt như mười năm trước khi anh gặp cô, giữa vòng vây của những lời đồn thổi, định kiến và vận rủi, cô cũng chỉ ngẩng cao đầu, mắt nhìn thẳng bước về phía trước.
Dường như chỉ cần có thể bước tiếp thì cô sẽ chẳng còn sợ hãi bất cứ điều gì.
Anh đã tốn bao thời gian và công sức để tình yêu bao bọc lấy cô, để cô không còn phải đơn độc chiến đấu, để cô học được cách thể hiện sự yếu mềm. Sao những năm tháng xa cách này, cô lại quay về dáng vẻ của ngày xưa thế?
Nhiếp Thanh Châu cúi đầu, áp trán mình vào trán Hạ Nghi, thì thầm: “Hạ Nghi, em có biết về con mèo của Schrödinger không?”
Con mèo ở trong trạng thái chồng chập, vừa sống lại vừa chết. Chỉ khi người quan sát bên ngoài mở chiếc hộp ra, trạng thái của nó mới được quyết định.
Hạ Nghi đáp: “Ừm, anh từng viết trong sách của mình.”
“Khi đến trạm cuối của thời gian, anh chính là con mèo của Schrödinger. Em hãy làm người quan sát của anh nhé, Hạ Hạ.”
Hạ Nghi im lặng một lúc rồi gật đầu. Vầng trán cô cọ nhẹ vào trán Nhiếp Thanh Châu, hơi nóng lên.
“Vâng.”
Chương trình giải trí thuận lợi lên sóng vào đầu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-than-noi-co-anh-sang/2993432/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.