Quán Đằng theo dõi từ đầu đến cuối quá trình xử án của Diêm Vương, đợi đến khi chân chân thực thực nhìn thấy nguyên chủ trước kia bị quỷ sứ điều đi, hắn mới hài lòng thu hồi quả cầu thủy tinh.
Nhưng trong nháy mắt quả cầu thủy tinh biến mất, Quán Đằng không hề phát hiện ra người vốn luôn yên tĩnh ngồi trên đài cao - Diêm Vương đột nhiên liếc mắt, ánh mắt không rõ cảm xúc nhìn về hướng nơi quả cầu thủy tinh của hắn vừa tiêu thất.
...
Sau khi xác định nguyên chủ sẽ không trở về thân thể được nữa, tảng đá nặng nề treo trong lòng Quán Đằng mới được thả xuống, hắn thần thanh khí sảng sờ sờ lòng bàn tay in dấu ấn đóa bỉ ngạn diễm lệ của mình, lúc này mới nhận ra sắc trời đã trở chiều từ lâu.
Thời gian trôi thật nhanh.
Cũng không biết Tiểu Hàm ở nhà thế nào rồi.
Trong đầu hiện lên bóng dáng gầy gò của tiểu nam hài, khóe môi vừa mới câu lên của Quán Đằng liền mím lại, giữa hai đầu lông mày hiện lên vẻ không vui.
Hắn theo thói quen sờ sờ bàn tay có dấu ấn hoa bỉ ngạn, trong lòng thầm nghĩ.
Đợi Đóa Ngạn tỉnh lại rồi, đứa nhỏ đáng thương kia của hắn sẽ không phải chịu khổ nữa.
Quán Đằng trầm ngâm nhìn ánh hoàng hôn sắc cam mạ vàng ưu sầu ở phía chân trời xa xôi.
Tiểu Hàm lúc này hẳn đang rất đói, hắn nhớ lại một chút vẻ mặt hạnh phúc khi được ăn trứng lúc trưa cùng với thân thể nhỏ bé không có bao nhiêu thịt của Quán Hàm, không cần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-than-tien-lam-ruong/1950558/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.