Tần Vô Song thấy một trảo này của Mễ Già, không thể xem thường, vô cùng lợi hại. Trong đôi mắt, lại lóe ra vẻ kiên quyết, Thần Tú Cung kéo căng, than nhẹ nói:
- Mễ Già tiểu thư, mạo phạm rồi!
Mễ Già đã nhận thức sự lợi hại của Thần Tú Cung, thấy trên dây cung của Tần Vô Song có ba mũi tên, trong lòng cũng giật mình, nếu khoảng cách gần như vậy, có thể ngăn cản ba mũi tên chính diện của đối phương, Mễ Già ngay cả sự tự tin phảng phất cũng không có.
Và luồng sát ý lạnh lẽo trong mắt Tần Vô Song lại càng thêm đả kích sự tự tin của Mễ Già.
Một trăm trượng, tám mươi trượng, sáu mươi trượng…
Ba mươi trượng…
Tần Vô Song quát to:
- Mở!
Quang đoàn xông tới, một đoàn kim quang đột nhiên dâng lên, giống như hồng thủy phá đê, từ phương hướng của Tần Vô Song tuôn ra.
Mễ Già thấy tình hình không ổn, luồng khí thế không thể cưỡng lại được đột nhiên đưa tới.
- Tiểu tử, xem như ngươi lợi hại!
Mễ Già lắc mình một cái, xông lên trên cao.
Tần Vô Song cười to ha ha:
- Mễ Già tiểu thư, ngươi vẫn biết sợ hãi sao?
Mễ Già đột nhiên ý thức được không ổn, quay đầu lại nhìn, trong tay Tần Vô Song, vẫn là một cây cung ba mũi tên, căn bản ngưng lại mà chưa phát.
Mễ Già lập tức ngây người, nàng không ngờ, Tần Vô Song vốn không bắn ra Xạ Nhẫt Tiễn. Nhưng mà, mấy luồng kim quang vừa rồi, rút cuộc là cái gì chứ?
Tần Vô Song thản nhiên thu hồi Thần Tú
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-trung-tinh-ha/684169/chuong-752.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.