Chương 45: Khó nói * Hàn Hồng Hà dịu giọng an ủi: “Trời không tuyệt đường người đâu, đừng lo. Từ từ rồi sẽ nghĩ ra cách.” Lâm Ngọc Bảo im lặng, ánh mắt cụp xuống, không đáp lời. Ngoài cửa, Lữ Cường gõ nhẹ vào tấm ván: “Ra ăn sáng đi.” Ngọc Bảo đáp khẽ: “Em ăn rồi.” Lữ Cường nói: “Anh nấu cháo trứng bắc thảo với thịt nạc, ăn một chút cho ấm bụng.” Hồng Hà kéo tay Ngọc Bảo, vừa cười vừa lôi cô ra khỏi phòng. Trên bàn đã dọn sẵn bánh quẩy, bánh bao chiên, hai đĩa dưa muối, cùng một nồi cháo bằng thép đang bốc khói. Ba người ngồi quây quần quanh bàn. Hồng Hà múc cháo, vừa ăn vừa chuyện trò rì rầm. Lưu Văn Bằng bước vào, cười tươi: “Chào anh chị, ủa, Ngọc Bảo cũng ở đây à!” Ngọc Bảo mỉm cười: “Lâu quá không gặp anh.” Lưu Văn Bằng kéo cô gái đi sau ra phía trước, niềm nở giới thiệu: “Đây là bạn gái tôi, Tiểu Diệp.” Ngọc Bảo nhìn kỹ, tim bất chợt thắt lại. Hồng Hà cười niềm nở: “Lại đây ăn sáng đi, ngồi xuống ăn cùng mọi người.” Lưu Văn Bằng xua tay: “Thôi, không làm phiền đâu.” Tiểu Diệp không nói gì, đứng yên lặng. Lữ Cường lên tiếng: “Lại đây ăn đi, cháo trứng bắc thảo thịt nạc đấy, anh nấu công phu lắm. Được ăn là có phúc rồi.” Anh đứng dậy, mở tủ, lấy thêm hai bộ bát đũa. Lưu Văn Bằng kéo ghế cho Tiểu Diệp, vui vẻ nói: “Vậy bọn tôi không khách sáo nhé.” Hàn Hồng Hà múc cháo, đặt bát trước mặt Tiểu Diệp, mỉm cười: “Khách sáo gì chứ, toàn người quen cả.” Tiểu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khoi-lua-thuong-hai-dai-co-nuong-lang/2867328/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.