Cố Liễu Liễu đột nhiên cảm thấy một luồng ánh sáng lạnh lẽo chiếu từ phía bên phải. Cô chậm rãi nghiêng đầu nhìn qua, chỉ thấy Giang Việt đang nhìn chằm chằm vào cô một cách đầy giận dữ.
Trong mắt anh là vẻ không hài lòng, gần như sắp tràn ra ngoài, môi hơi mím lại, trông có chút tủi thân.
Cố Liễu Liễu bỗng dưng cảm thấy chột dạ, lập tức dời ánh mắt và nhìn sang chỗ khác.
Ở phía đối diện, vẻ mặt Lưu Văn Đào đầy hứng thú, ánh mắt xoay chuyển qua lại giữa hai người họ, anh ấy thậm chí còn vắt chéo chân lên nhau, chơi đùa với chiếc thìa được chạm khắc bằng vàng trong đĩa cà phê.
Liễu Phương Hoa hơi nhíu mày, rõ ràng là không hài lòng với phản ứng vừa rồi của cô.
Khi Liễu Phương Hoa đề cập đến chuyện quay lại với nhau, Cố Liễu Liễu phản ứng quá mãnh liệt. Theo cách hiểu của Liễu Phương Hoa, hoặc là Cố Liễu Liễu ghét Giang Việt đến cực điểm, hoặc là trong lòng cô cũng mơ hồ mong đợi khả năng quay lại, nhưng bị người khác vạch trần nên mới giận dữ.
Nhưng đương nhiên, cô ấy nghĩ rằng không ai có thể ghét Giang Việt đến mức cực điểm như vậy.
“Không?” Liễu Phương Hoa nhẹ nhàng hỏi tiếp.
“À…” Cố Liễu Liễu nhíu mày, thấp giọng lẩm bẩm: “Dù sao bây giờ thì không.”
Chuyện sau này thì để sau hãy nói, nếu tất cả đàn ông trên thế giới đều chết hết, có lẽ cô cũng không ngại tái hợp lại với Giang Việt...
Liễu Phương Hoa thở dài, rồi đẩy hợp đồng qua chỗ cô.
“Được rồi, chị biết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-ket-hon-that-kho-ket-thuc/2839496/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.