Cố Liễu Liễu khẽ hét lên một tiếng, sau đó cô ngẩng đầu lên và thấy ánh mắt như thể đang nhìn một kẻ ngốc của dì quản lý ký túc xá.
Cô có chút áy náy, cúi đầu chào dì quản lý rồi chuẩn bị lên lầu.
Vừa bước đi được vài bước, Cố Liễu Liễu bỗng nghe mấy cô gái đi ngang qua nói rằng họ nhìn thấy một anh chàng đẹp trai ở cửa.
Giang Việt vẫn chưa đi sao?
Cố Liễu Liễu lập tức quay đầu đi ra ngoài, đúng thật, dưới ánh đèn đường, cô nhìn thấy Giang Việt. Anh đang quay mặt về phía ký túc xá nữ, ánh mắt chăm chú nhìn vào cổng.
Dưới ký túc xá nữ không bao giờ thiếu bạn nam nên mọi người đã quen thuộc, chỉ là Giang Việt có vẻ ngoài nổi bật, khiến anh thu hút sự chú ý hơn.
Cố Liễu Liễu nhét chiếc hộp nhỏ mà anh tặng vào túi rồi nhanh chóng bước tới.
“Sao anh còn chưa về?” Cô bước tới trước mặt Giang Việt, đột nhiên nhìn thấy anh đang cầm tờ giấy gói bánh quy.
Cố Liễu Liễu lập tức giằng lấy từ tay anh, lo lắng hỏi: “Anh ăn rồi à?”
“Ừ, không ngon lắm.” Chiếc bánh quy thô ráp, hơi bị ỉu, có chút mềm nhão.
Cố Liễu Liễu bĩu môi, buông tay anh ra, thì thầm: “Thật ra không phải để anh ăn…”
Cô thở dài, nghĩ bụng dù sao một tờ giấy nhỏ cũng không thể làm anh bị sao cả, ăn thì cũng ăn rồi.
“Sao em lại ra đây?” Giang Việt hỏi cô.
“Sao anh không tặng thẳng cho em?” Cố Liễu Liễu nắm chặt miếng gảy guitar trong lòng bàn tay, ngẩng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-ket-hon-that-kho-ket-thuc/2839562/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.