Hắn nhìn chằm chằm tờ giấy, hốc mắt dần đỏ lên, đầu ngón tay run rẩy mãi không thôi.
"Thì ra là vậy. Hại ta mù mắt là bà, cầu cho ta được bình an cũng là bà. Đây chính là mẫu thân của ta sao…"
"Điện hạ, chẳng còn cách nào khác cả. Tình mẫu tử, vừa ích kỷ, lại vừa bao dung."
Lý Thừa Ân dùng tay che mắt, quay lưng lại khóc thút thít hồi lâu, rồi mới quay lại nhìn ta, trong mắt ngân ngấn lệ.
"Quốc sư, có thể để ta gặp lại mẫu thân một lần nữa được không?"
Ta không thể khiến Từ Trĩ thật sự trở về, nhưng có thể biến hóa ra hình nhân của nàng, để xuất hiện trước mặt Lý Thừa Ân.
Hắn nhìn Từ Trĩ một lúc lâu, rồi bất ngờ lui lại một bước, quỳ phịch xuống đất, nghiêm trang dập đầu.
"Mẫu thân."
Hắn dập đầu ba cái, gọi ba tiếng mẫu thân, cái cuối cùng cứ mãi không chịu ngẩng dậy.
Ta nghe thấy tiếng hắn từ dưới truyền lên:
"Mẫu thân, xin người đừng tự trách mình. Đôi mắt này, cứ xem như là thay nhi tử bầu bạn cùng người."
Lý Thừa Ân đã tha thứ cho sai lầm của Từ Trĩ, cũng buông bỏ tất cả oán hận của quá khứ.
Tiếc thay, Từ Trĩ chỉ là hình nhân gỗ, vẫn mỉm cười nhìn đứa con mà thôi.
Ta chợt nhớ tới lần đầu gặp Lý Thừa Ân, Từ Trĩ đứng phía sau nhìn bóng lưng hắn, xúc động mà thốt lên:
"Đúng là đứa nhỏ hiếu thuận."
Khi ấy Từ Trĩ và Lý Thừa Ân của hiện tại, vừa vặn ăn khớp với nhau một cách hoàn hảo.
Chỉ tiếc, chẳng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-mong-su-an-duong/2892533/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.