Đêm động phòng hoa chúc, Giám Chính và Ti Học phát hiện vách tường còn mỏng hơn cả giấy.
Hai người vừa bực mình vừa buồn cười, mà rốt cuộc cũng chẳng thể làm gì, lòng ngứa ngáy một đêm.
Hôm sau, Giám Chính trang điểm giúp phu nhân, hai người cùng vào cung tạ ơn.
Trong giấc chiêm bao này, đây là lần đầu Hoàng Nhưỡng tiến cung.
Nàng đi theo Đệ Nhất Thu, thẳng qua cung đạo quen thuộc. Tự dưng nhớ đến giấc mơ trước, Đệ Nhất Thu bị trúng độc Hủy Xà, đúng là ở chỗ này phát cuồng chạy gấp.
Chuyện xưa rõ mồn một trước mắt, nàng không khỏi nắm chặt tay Đệ Nhất Thu.
Trước Tháp Viên Dung.
Hoàng Nhưỡng nhìn quanh tòa tháp cao chính tầng, mãi lâu, đột nhiên hỏi: “Tháp này xây dựng vào lúc nào thế?”
Đệ Nhất Thu đáp: “Rất lâu rồi, trước khi ta sinh ra đã có.”
Hoàng Nhưỡng ồ lên, từ lần đầu tiên gặp Sư Vấn Ngư, nghe ra giọng lão, Hoàng Nhưỡng đã âm thầm suy đoán nhiều lần.
— Ông ta là ai, sao có thể ban thưởng trà châm trong suốt dẫn mình vào mộng kia?
Hai người đợi ngoài tháp, Phúc công công vào thông bẩm, chỉ chốc lát nói luôn: “Giám Chính, Ti Học, mời hai vị đại nhân theo lão nô.”
Hoàng Nhưỡng đi theo Đệ Nhất Thu, chậm rãi bước vào tháp.
Nhiệt độ trong tháp dễ chịu, trên tường vẽ đầy bích hoạ các loại.
Hai người lên thẳng tầng thứ chín, Phúc công công ra hiệu cả hai quỳ đợi.
Hoàng Nhưỡng đành cùng Đệ Nhất Thu quỳ gối ngoài bức màn. Cách một lớp màn tơ mờ ảo, chỉ thấy bên trong khói thuốc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-tinh/1453412/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.