“Trầm Khánh Khánh! Thật sự là Trầm Khánh Khánh!” Tiểu Ngọckích động suýt nữa hét lên. Đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã tới. “Anhchàng đi sau cô ấy là ai vậy?”
Trầm Khánh Khánh đeo kính đen, mặc một bộ váy liền Givenchyđặc biệt. Đi sau cô là một chàng trai đẹp mã, trong tay anh ta là một lẵng hoa.
“Có lẽ là người đại diện đó! Trời ơi! Người đại diện nào củacô ấy cũng đẹp trai như vậy sao?”
Trịnh Thị mỉm cười với anh chàng kia. Nhưng anh ta như nhìnthấy con rệp xấu xí, nhíu mày né tránh.
Chờ bọn họ đến trước mặt, Quý Hàm mới hồi phục tinh thần.Anh chắn ngang trước mặt Trầm Khánh Khánh: “Xin lỗi! Bây giờ không phải thờigian thăm bệnh.”
Trầm Khánh Khánh quay sang, Ted hiểu ý tiến lên một bướcthương lượng với Quý Hàm: “Chúng tôi được viện trưởng Phương cho phép, cũng đãliên lạc với người nhà của đạo diễn Triệu rồi. Nếu anh không tin có thể gọiđiện thoại hỏi chủ nhiệm Tiếu một chút.” Nói xong Ted đưa ra một dãy số điệnthoại, sau đó đưa cho Quý Hàm.
Quý Hàm nhận điện thoại lùi sang một bên. Chỉ trong chốc látđã quay lại nói: “Đừng vào quá lâu.”
Trầm Khánh Khánh cũng không thèm nhìn anh, trực tiếp đi qua.
“Hai người vẫn chưa ngắm xong à? Còn nghển cổ ra làm gì?”
Trịnh Thị gõ nhẹ vào đầu Tiểu Ngọc.
Tiểu Ngọc phục hồi một chút nhưng vẫn thất thần nói: “Nhìnthấy chưa? Thần tượng của anh đó! Vừa rồi em quan sát một chút, cái váy của côấy, còn có cái ví, cả đôi giày nữa. Thật sang trọng quá, không hổ là đại minhtinh. Tuy đeo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-xung/2522365/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.