Cơn giận thiêu đốt Trầm Khánh Khánh phút chốc lại bị nuốt trở vào cổ họng, chú ý đến Liễu Liễu, cô cố gắng ra vẻ tươi cười, làm bộ như không rõ lắm: “Đi ra ngoài chơi? Liễu Liễu, hôm nay dì không thể chơi với con được, dì vừa mới tan tầm, cần nghỉ ngơi đó.”
“Dì Khánh Khánh, dì không thể nuốt lời, nuốt lời là cún con.” Liễu Liễu nâng khuôn mặt nhỏ nhắn, “Dì đồng ý ra biển chơi cùng ba ba với con rồi mà.”
Trầm Khánh Khánh sửng sốt: “Cái gì?” Cô lập tức hỏi Trữ Mạt Ly, “Hôm nay xuất phát? Rất vớ vẩn, tôi chưa chuẩn bị gì cả, anh định để tôi đi thế nào hả?”
Trữ Mạt Ly cười không nói, chỉ về phía sau cô.
Trầm Khánh Khánh quay đầu lại, sau đó cô thấy Ada đầu đầy mồ hôi kéo hai va li hành lý lớn từ nhà cô đi ra, thở hồng hộc nói với cô: “Chị Khánh Khánh, đồ đạc linh tinh của chị em đều chuẩn bị cẩn thận lắm, chị yên tâm, đầy đủ mọi thứ rồi. Phía đạo diễn Lí đã có Ted xin nghỉ giúp chị, tất cả đều ổn thỏa, chị yên tâm đi nghỉ phép đi.”
Trầm Khánh Khánh đứng hình, lập tức không khỏi cười lạnh, khó trách hôm nay đạo diễn Lí đặc biệt ngừng việc sớm, bây giờ nhớ lại, khi cô đi, ánh mắt đạo diễn Lí nhìn cô tựa hồ có phần mờ ám.
Cô bước quanh hai va li hành lý kia, nói: “Nói cách khác thì tôi không được chọn, phải đi rồi.”
Giọng điệu Trầm Khánh Khánh khó chịu, vừa lạnh lùng vừa hơi chua ngoa, Trữ Mạt Ly không trả
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-xung/2522399/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.