Ngọn đèn trần thủy tinh chiếu sáng bàn cơm, cũng soi tỏ sựâm u trên mặt Trữ Mạt Ly, ánh sáng trắng rọi lên da thịt trở thành những sắcmàu mộng ảo, khiến những biểu cảm trên mặt anh dần rơi vào mơ hồ, như vùi lấptận trong mây, rồi tự do rơi xuống, lại chẳng bao giờ đợi được một cái ôm.
Hoảng sợ, ngạc nhiên, nôn nóng, hoài nghi, sợ hãi, trấntĩnh… Mỗi loại cảm giác thay nhau hiện lên trong đáy mắt anh như nham thạchtrào dâng cuồn cuộn, cuối cùng lại là vẻ bình tĩnh. Kỳ thật Trữ Mạt Ly rất giỏiche dấu, chỉ là sắc mặt anh hơi trắng, động tác hơi cứng ngắc, vẻ mặt không cógì vui sướng, thần thái như trống rỗng, rơi vào khoảng không mờ mịt. Trầm KhánhKhánh vẫn lưu lại tất cả vẻ mặt rối loạn đó vào tận đáy lòng, trái tim vốn kíchđộng mong chờ giờ đã lạnh đi một nửa.
Bây giờ cô vẫn cố gắng giữ nụ cười, uống canh trong bát,nhưng cô không nói nên lời, trước đây cô từng đoán rằng Trữ Mạt Ly có thể sẽrất kích động, sẽ tới ôm cô thật chặt, nhưng theo tính cách anh thì cũng có thểsẽ ngây ngốc một hồi, sau đó là ngạc nhiên và mừng rỡ, cô có thể giả vờ đắc ýchê cười anh ngốc như con nít. Chỉ là, cũng chẳng cần dùng tới, hành động, vẻmặt, lời nói được trù tính hoàn hảo đều không dùng được. Có thế nào cô cũngchưa từng ngờ tới một khuôn mặt như vậy, bình tĩnh đến thờ ơ.
Trữ Mạt Ly nửa ngày cũng không trả lời, anh cúi đầu, ánh đènthủy tinh chiếu lên hàng mi anh một góc, lấy mũi làm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-xung/2522421/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.