Nghe nói phải mất thêm một ngày nữa tôi mới bình thường trở lại. Tôi sẽ ở tình trạng 'ngáo đá' cho đến hết đêm nay. Tôi hi vọng mình sẽ không làm điều gì điên rồ nữa. Nhìn bộ dạng tôi lúc này mà xem, bộ quần áo hôi rình thảm hại, rách tả tơi, lẫn lộn máu với nước thải, da cáu ghét, đầu tóc bù xù... có ngâm mình ba ngày cũng không tẩy uế hết được, thực sự rất kinh khủng. Chưa kể thần chí tôi còn lúc dở lúc điên, hành động bừa bãi, đến cả tôi còn muốn tự đào hố mà nhảy xuống cho đỡ xấu hổ, ấy vậy mà vẫn ngang ngạnh ôm chặt Thái tử. Tôi đoán,vài phút nữa, cậu ta không ngất vì mất nhiều máu thì cũng xỉu tại chỗ vì mùi từ người tôi. Việc đầu tiên sau khi hoàn hồn là tôi sẽ cố gắng học cái môn "đánh cắp ký ức" quái gở để hút hết mớ ký ức buồn nôn này khỏi đầu tất cả bọn họ. Không thì sau này tôi không dám nhìn ai nữa cả.
(...)
Trong mắt tôi lúc này, tất cả mọi người xung quanh, ai cũng là bóng ma không rõ hình thù, vật vờ, đáng sợ. Biểu tình trên mặt tôi lúc này không khác gì đứa trẻ lạc mẹ, mồ hôi và nước mắt tèm lem, họng không ngừng gầm gầm gừ gừ. Tôi nép chặt vào người Thái tử, nhưng đầu ngúc ngoắc liên tục để canh chừng xem còn bàn tay điện nào cố tình tiếp cận mình không. Nếu có, tôi dám bế luôn Thái tử nhảy khắp nhà lắm.
Lần đầu tiên thấy bộ dạng sợ sệt như con thú
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khuyet-an-duong-binh-nhi-quyen-3-giai-ma-rung-ma/198320/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.