*Lý Nhật Du* (Cám ơn các bạn vẫn quan tâm và ủng hộ Khuyết Ấn - Dương Bình Nhi)
"Ta có cảm giác gã đó rất quen..." Max lại nói, biểu cảm không mấy thoải mái.
"..."
"Con thực không nhận ra hắn?" Max chìa đống trùng kinh tởm đó về phía tôi với biểu cảm tự nhiên nhất.
"..."
Max lại nhìn tôi trân trối, biểu cảm vô cùng ám muội, mất một lúc thì lại tự giãn cơ mặt, lặng lẽ phẩy phẩy cánh tay lên. Sau cái phẩy tay ấy, lũ Trùng Chi Độc gớm ghiếc trên tay tôi bỗng chốc biến mất hết, thay vào đó là đám nhộng trắng múp, béo ngậy, hoàn toàn vô hại. Cả đống Trùng vừa rồi còn bao quanh tôi cũng mất tăm, nếu còn bóng dáng thì cũng là mấy con nhộng mũm mĩm đang oằn mình trên lá.
Tôi ú ớ không hiểu chuyện gì, mấp máy môi hỏi ti tỉ câu nhưng không một tiếng nào thoát ra ngoài. Tôi cố rướn bờ mi mắt lên để nhìn xem Max quay lưng rồi hướng về phía Tây là đang suy nghĩ gì, nhưng cũng không được. Mi mắt tôi đã bị đông cứng.
Tôi cảm giác lưng mình đã ướt sũng mồ hôi.
Chuyện gì vừa xảy ra với tôi? Sao tôi không nói được, môi cũng không nhếch lên được? Còn nữa, mắt tôi vẫn nhìn được, nhưng sao không khép mi mắt được, thậm chí một cái chớp mắt cũng không làm nổi? Tôi mơ hồ đến nỗi cũng không dám chắc mũi mình có luồng gió nào đảo qua đảo lại hay không. Cái biểu cảm đang căng thẳng đột nhiên giãn ra vừa rồi của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khuyet-an-duong-binh-nhi-quyen-3-giai-ma-rung-ma/198403/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.