"Được" Phó Tự Hỉ đồng ý, sau đó thì muốn ngồi dậy.
Hạ Khuynh thật ra muốn đến chơi với cô, nhưng với tình trạng te tua thê thảm như bây giờ của Phó Tự Hỉ thì… chỉ sợ nhất thời không kiềm chế được mà nổi cơn thú tính.
hắn cắn răng nói: "Em ngoan ngoãn ở trong phòng, sau giờ cơm chiều tôi sẽ đến. Em cũng không cần đến chỗ dì Quan ăn cơm, tôi sẽ mang cơm cho em."
"Được! Nhưng mà bây giờ tôi muốn đi vệ sinh."
"Tự mà đi!" hắn gõ đầu cô một cái "Đừng đi lung tung kẻo cảm lạnh. Biết chưa!"
Phó Tự Hỉ gật gật đầu rồi lạch bạch chạy đến nhà vệ sinh, một lúc sau lại lạch bạch chạy về giường...
"Đừng có chạy, đi từ từ thôi!" Hạ Khuynh gào lên sốt ruột như gà mẹ già đang chăm sóc cho con nhỏ.
cô nghe hắn quát thì hoảng sợ chậm cước bộ, bước đi từ từ đến bên giường. Phó Tự Hỉ nhìn sắc mặt lúc nóng lúc lạnh của hắn cũng không dám hé răng.
Hạ Khuynh đứng dậy kéo tất cả rèm cửa sổ xuống, còn cẩn thận đóng cửa phòng không thể để cho ai nhìn thấy bộ dạng hớ hên của cô. Cuối cùng tỉ mỉ kiểm tra lại một lần rồi mới rời khỏi.
Sau khi về phòng hắn lập tức vọt vào tắm nước lạnh.
Vừa rồi tâm tình của hắn cực kì phức tạp. Lí trí và thú tính đánh nhau lẫn lộn, cuối cùng may là lí trí cũng thắng không dám đem cô ra quấy rối một lần nữa. Haiz~ hắn nghĩ hắn sắp trở thành thánh nhân mất rồi!
Lúc trước có thể tùy ý
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khuynh-nhien-tu-hi/2260580/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.