Bị vũ khí sắc bén đâm vào đầu, bạch lang kia dùng sức giãy giụa, đem Lãnh Nguyệt Tâm quăng ra ngoài.
Bị ném đến trêи mặt đất, Lãnh Nguyệt Tâm cắn răng, không có hé răng, chỉ là một tay chống xuống đất, nửa kia quỳ nhìn con bạch lang.
Dây mây hướng bốn phía thu hồi, thân thể bạch lang ngã xuống trêи mặt đất.
Một đôi mắt xanh mượt đến chết vẫn luôn nhìn Lãnh Nguyệt Tâm, nếu tới gần xem, sẽ phát hiện trong đôi mắt ấy của nó có nước mắt.
Nó rất hối hận, nếu nó không gọi đồng bạn tới, chúng nó sẽ không phải chết.
Lãnh Nguyệt Tâm có thể cùng thú câu thông, có đôi khi cũng sẽ cảm giác được sự đồng lòng của chúng nó.
Trước mặt bạch lang, nàng tự nhiên có thể nhìn thấy được nước mắt của nó.
Nàng thích tính cách của lang, nếu ở trêи thảo nguyên, ngươi một người giết đồng bạn của chúng nó, chúng nó sẽ luôn đuổi theo ngươi, loại đoàn kết này, là thứ mà những loài động vật khác không đuổi kịp được, chúng nó cũng đủ lãnh khốc, năng lực truy tìm tung tích cực kỳ phi thường, lang, đã từ là loài động vật mà từng thích nhất.
Chỉ là thích thôi thì thế nào, tình huống hôm nay, nàng nếu không giết chúng nó liền sẽ bị chúng nó giết chết, cho nên nàng chỉ có thể lựa chọn giết chúng nó!
Liền ở thời điểm Lãnh Nguyệt Tâm chuẩn bị đứng lên, Tiêu Yểm đi tới trước mặt nàng.
Tiêu Yểm thần sắc có chút phức tạp, nhìn Lãnh Nguyệt Tâm nói: “Ngươi biết rõ ta ở gần đây, nhưng vì cái gì lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khuynh-thanh-ngu-thu-su/506660/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.