Vân Chính Thiên lên tiếng đe dọa, gương mặt Viễn Dương Thuần chuyển thành một màu xám tro. Hắn hổ trảo cạ vào nhau nghe vài tiếng “leng keng” thanh âm. Lập tức trở lui lại không dây dưa với Vân Chính Thiên thêm nữa.
“Từ Linh, ngươi vẫn còn đánh được chứ?”
Viễn Dương Thuần áp sát Bạch Từ Linh, hỏi. Nàng vừa nãy đối mặt Lương Thế Nhân ăn không ít khổ, lại vừa triển khai đệ tam hồn kỹ, hồn lực tiêu hao nhất định không ít. Nghe Viễn Dương Thuần hỏi nàng cũng miễn cưỡng gật đầu một cái.
Viễn Dương Thuần lại nhìn về phía Hoàng Tôn Vọng, cả cơ thể hắn run rẩy, cả đứng cũng muốn đứng không vững rồi. Hắn vạn lần không ngờ rằng tên thiếu niên cầm lôi kích kia ẩn giấu thực lực quá sâu, ngay cả hai người Hoàng Tôn Vọng và Bạch Từ Linh liên thủ cũng không làm gì được hắn.
Một cái Vân Chính Thiên đã khó đối phó, lại thêm Lương Thế Nhân cưỡng hãn đúng là ngoài dự đoán của Viễn Dương Thuần.
Lương Thế Nhân mắt thấy Viễn Dương Thuần chủ động lui xa, hắn trừng mắt một cái liền xông vào. Lôi Ảnh Quang Minh Kích với sự tăng phúc tư hồn linh U Minh Bạch Hổ, hào quang tỏa ra mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Bạch Từ Linh thấy Lương Thế Nhân làm càng, nàng cũng hừ lạnh một cái, ngay sau đó đệ nhị hồn hoàn lóe lên. Tức thì trên võ đài xuất hiện vô số đạo bông tuyết, mỗi một đạo thể tích to lớn gần bằng một bàn tay, lấy vị trí của nàng làm trung tâm không ngừng khuếch tán ra bốn phương tám
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kiem-than-trong-sinh-dau-la-dai-luc/2217554/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.