“Ngươi nhìn thấy ta…” Quỷ u oán nhắc.
La Kỳ ngồi ở ghế dài không nhúc nhích.
Vì thế quỷ lại lặp lại một lần: “Ngươi nhìn thấy ta…”
La Kỳ đau đầu.
Đại thúc lưu lạc ban đầu còn thảnh thơi ở nơi công cộng làm động tác bất nhã đã sớm bị dọa đến ôm đầu đào tẩu – tuy rằng La Kỳ lớn lên tuyệt không xem là nguy hiểm, nhưng bất kể ai nhìn thấy hắn đối với không khí hết trừng mắt lại thở dài, còn thường thường nói mấy câu như hỏi như đáp, lông tơ ắt sẽ dựng thẳng đứng, huống chi bây giờ còn là buổi tối không có nhiều người qua lại.
Thời điểm nhìn thấy đại thúc một đường vừa la hét vừa chạy xa, La Kỳ tin chắc mình đã muốn chết lặng: bằng không hắn hiện tại như thế nào lại thành thật ngồi ở sân ga nghe cái quỷ kia học theo cải lương mà lải nhải a?
“Ngươi khi dễ quỷ!”
Quỷ thay đổi lời thoại, La Kỳ cảm động thiếu chút nữa rơi lệ. Vì phi thường cảm động nên La Kỳ rốt cuộc mở miệng đáp lời: “Ta như thế nào khi dễ ngươi?”
Quỷ oán hận trừng hắn, từ trong kẽ răng phun ra hai chữ: “Bánh, bao!”
“Phốc… khụ khụ khụ khụ…” La Kỳ lập tức che miệng lại, đem tiếng cười nghẹn thành ho khan.
“Ho chết ngươi!” Quỷ oán hận nguyền rủa hắn.
Hắn vừa cười vừa ho nửa ngày mới dừng được: “Ngươi thực thích ăn bánh bao a?”
Quỷ ngẩn người, sau đó cảnh giác theo dõi hắn: “Để làm chi? Ngươi còn muốn dùng chiêu này? Nói cho ngươi biết, đối với lão tử cùng một chiêu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kien-quy/2019796/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.