☆ Chương 37:
Kiều Cầu trải qua một buổi chiều tâm thần không yên, tan làm về đến nhà rồi mà vẫn còn ngơ ngơ ngác ngác. Cậu chính là kiểu người ngóng trước ngóng sau, trước sợ sói, sau sợ hổ, khiến Triệu Hồng cũng phải sốt ruột thay.
Vừa về đến nhà, phát hiện Giang Triển Tâm cũng vừa trở về, hôm nay hắn mặc âu phục thẳng thớm, thắt cà vạt. Nhìn thấy Kiều Cầu, Giang Triển Tâm thuận tiện cởi áo khoác ra, chỉ chừa lại mỗi cái sơ mi trắng, để lộ rõ vòng eo nhỏ, dáng người vừa cao vừa thon.
"Về rồi à." Giang Triển Tâm thả áo khoác xuống, đi về phía Kiều Cầu, cúi người lấy đôi dép lê từ tủ giày ra cho cậu.
Kiều Cầu "dạ" một tiếng, túm lấy quai bên hông của balo, lấy can đảm:
"... Anh!"
Kiều Cầu gọi tiếng này rất lớn, Giang Triển Tâm nhướng mắt lên nhìn cậu chàng: "Sao vậy?"
Vậy mà chẳng bị Kiều Cầu dọa sợ.
Kiều Cầu tự mình giật mình, nghiêng đầu qua chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào mắt của Giang Triển Tâm, tai đỏ lên:
"Anh chờ em nhé."
Vẻ mặt Giang Triển Tâm đầy nghiêm túc, nhìn Kiều Cầu thật kỹ, giọng ôn hòa: "Chờ gì? Tiểu Kiều, em nói rõ ràng chút đi."
Cũng chẳng dám cử động, cứ như thể chỉ cần đưa tay ra thôi, cũng hù làm Kiều Cầu chạy mất vậy. Kiều Cầu không bị doạ chạy đi, nói rất chậm, nhưng cũng thật nghiêm túc: "Chờ em... chọn được kịch bản đóng tiếp, kiếm nhiều tiền một chút, em..."
Ánh mắt của Giang Triển Tâm mang theo vẻ kinh ngạc, bên trong còn ẩn nét cưng chiều,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kieu-dai-bai/355618/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.