Tống Ngọc Nhi trầm mặc một lát, khẽ nói:
- Đa tạ tỷ tỷ yêu thương Ngọc nhi, việc tìm đường ra, Ngọc Nhi muốn sau trăm ngày mới về Tống phủ để bàn tiếp.
Vương Nhị phu nhân khẽ thở dài:
- Ngọc muội, muội đừng ngốc nữa, nếu chờ sau khi muội trở lại Tống phủ rồi mới bàn tiếp, vậy thì vận mệnh không phải do muội làm chủ nữa rồi. Tống phủ chỉ coi muội là món hàng còn có chút giá trị, sẽ tùy tiện chọn một giá tốt để bán muội đi, khi đó tám mươi phần trăm muội sẽ trở thành tiểu thiếp của một lão già nào đó.
Tống Ngọc Nhi nghe xong thân hình run rẩy, đầu cúi gằm xuống. Vương Nhị phu nhân hiểu nàng ta đang sợ hãi, lại tiếp tục ôn hòa nói:
- Ngọc muội, giờ muội ở Trần gia, chuyện của Trần gia tỷ tỷ có thể làm chủ, tỷ tỷ muốn tìm đường ra trước cho muội, đợi sau trăm ngày, muội ra khỏi Trần gia lập tức đến chỗ tỷ tỷ, sau đó tỷ tỷ đưa muội lên kiệu hoa gả ra ngoài, muội đừng bao giờ về Tống phủ trước, trở về Tống phủ, tỷ tỷ không có năng lực giúp muội nữa rồi.
Tống Ngọc Nhi không nói gì, Vương Nhị phu nhân hiểu được nàng ngầm đồng ý rồi, dịu dàng nói:
- Ngọc muội, tỷ phu của muội vừa đề bạt một vị Hộ quân Huyện úy, là một người xuất thân quan lại xuống dốc, tên là Lục Thiên Phong, năm nay mới hai mươi ba hai mươi bốn tuổi, tính cách hiền hòa khiêm tốn, gia đạo cũng khá giàu có, hôm nay tỷ tỷ cảm thấy hẳn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kieu-phong/2189549/quyen-1-chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.