Vương nhị phu nhân dịu dàng nói:
- Kì thật trong Chu phủ người biết chuyện Chu lão phu nhân sắp không qua được có rất nhiều, chỉ có điều không ai dám nói ra, Tân di nương bây giờ tự mình tìm cho mình một con đường tự cứu, có Lục huyện úy là chỗ dựa thông gia vững chắc, sau này Tân di nương ở Chu phủ cho dù không có quyền cũng sẽ không bị bắt nạt. Bây giờ Tân di nương chỉ cần ngậm miệng không nói lung tung mới có thể bảo vệ tính mạng của bản thân.
Tống Ngọc Nhi tự có suy nghĩ của mình gật gật đầy, Vương nhị phu nhân lại nói:
- Ngọc muội, tỷ tỷ lựa chọn chỗ dựa cho muội là Lục huyện úy đã trải qua suy tính rất nhiều, không hề chỉ vì bảo vệ tỷ trong tương lai. Lục gia từng là quan lại nhất thời sa cơ lỡ bước, Lục gia cũng là gia đình giản dị thiện lươn, muội gả đi Lục gia cũng sẽ không bị khinh bỉ, đổi thành Tống phủ Trần phủ chú trọng lợi ích như vậy thì muội gả đi mãi mãi cũng không thể ngóc đầu lên được.
Tống Ngọc Nhi gật đầu dịu dàng nói:
- Đa tạ tỷ tỷ, Ngọc Nhi đã hiểu, sẽ không tiếp tục ảo tưởng không thực tế.
Vương nhị phu nhân gật gật đầu, dịu dàng nói:
- Thời gian cũng sắp đến rồi, bây giờ tỷ tỷ đưa muội quay về Trần gia, trực tiếp đạt thành hiệp ước với chính thê của Trần gia, sau khi thỏa thuận xong hễ là đồ vật hay nô tài gì thuộc về muội toàn bộ mang ra khỏi Trần gia, tỷ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kieu-phong/2189560/quyen-1-chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.