Lục Thất đứng lẳng lặng trong viện, mắt nhìn về phương nam, im lặng suy tư như thế nào để tăng quân cho Tô Châu, trong đầu suy nghĩ điều động quân lực nơi nào là thích hợp. Cán Châu bên kia khẳng định là không thể động, một là có Sở quốc uy hiếp, hai là đạo quân bên đó có rất nhiều là lũ ô hợp, ba là quân đầu hàng cũng rất nhiều, nhất là nhóm quân hàng Hưng Hóa, đều là quân lính hùng dũng, rất khó quy quản, cho nên nhóm quân lực sùng kính hắn tại Cán Châu không thể lại điều đi.
Quân phủ Long Nguyên cũng không có thể động, nơi đó là nơi thủ hộ Chương Châu, Tuyền Châu, Phúc Châu, thậm chí cửa ngõ của Hải Châu, xem ra chỉ có điều ba vạn quân Mục Châu đi Tô Châu, sau đó điều ba vạn quân Tấn An Phủ đi Mục Châu.
Chỗ khuyết của Tấn An Phủ sẽ mộ binh bổ túc vào, tuy nhiên ba vạn quân Mục Châu trước phải điều đi Hải Châu, sau đó đi đường biển đến Tô Châu, lấy mục đích mê hoặc Việt Quốc, để Việt Quốc nghĩ rằng Tấn Quốc đang tiến hành luân chuyển quân lực bình thường, thay phiên đến Hải Châu khai hoang, khiến Việt Quốc lầm tưởng quân lực chỉ là điều đi Hải Châu.
Lục Thất cười khổ, kỳ thật hơn phân nửa quân lực của Mục Châu không phải cường quân, dù cho điều đi Tô Châu, biên độ tăng trưởng chiến lực cũng không lớn, nhưng nhất định phải điều quân đi qua. Có quân lực mới đến Tô Châu, sẽ cho quân lực Tô Châu một loại ảo giác, chính là Tô Châu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kieu-phong/2190172/quyen-4-chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.