Bốn ngày sau khi thành Ngân Châu bị chiếm cứ, từ phương hướng huyện Chân Hương ở đông bắc bốn ngàn Hạ quân đã trở lại. Chi Hạ quân vận chuyển quân nhu này rất uất ức, trở về đến nơi lại bị mệnh lệnh đóng quân ở ngoài cửa thành đông, quan tướng vào thành gặp Chủ soái, kết quả, vừa vào thành liền trở thành quỷ dưới lưỡi đao. Tiếp đó, Hạ quân ở ngoài thành bị điều động từng doanh một, cuối cùng đều trở thành tù binh.
Mười ngày sau, bảy ngàn ba trăm quân của Thạch Châu đã tới thành Ngân Châu, trong đó có ba trăm là nỏ quân. Hai ngàn quân lực trong đó áp tải một số tài vật, dê cừu, cỏ khô, còn có hai ngàn tù binh trở về Thạch Châu, sau khi trở về có thể sẽ phải quay lại lần nữa, mang đến than đá, lỗ thịt và các loại vật phẩm có thể tồn trữ lâu.
Trong quãng thời gian chiếm cứ thành Ngân Châu, Lục Thất và Chiết Duy Trung tiến hành chỉnh đốn trong thành. Nội thành Ngân Châu phân thành thượng thành và hạ thành, thượng thành được xây dựng trên đỉnh một ngọn núi, tuy nhiên thượng thành là quân thành, chỉ dùng để chứa đựng cất giữ vật tư quân nhu. Hạ thành được dựng lên ở nơi đất bằng, chia làm ba thành khu, ở trong thành Ngân Châu có gần bốn vạn dân cư ngụ.
Hóa ra vừa vào đông, cư dân ở địa vực Ngân Châu nhất định phải tụ về huyện thành cư trú, đầu xuân mới được rời khỏi đi trồng trọt hoặc chăn thả. Trên thực tế, cư dân trong thành tương đương với nô lệ,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kieu-phong/2190386/quyen-5-chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.