Kỷ Vương và lão thần rời đi rồi, Lục Thất mới có thể thả lỏng, được thị nữ dẫn đường đi xuống hậu trạch. Hắn được quan tướng trong phủ báo cho biết, các phu nhân đang ở hậu trạch, cũng không biết là những nàng nào.
Sau khi tiến vào hậu trạch, liền thấy rất nhiều nô tì và bà tử, chừng hơn mấy chục người, hiển lộ khí phái của nhà đại phú đại quý, đi thẳng vào sân viện của một tòa lầu các u nhã, trong viện rộng rãi được thiết kế rất nhiều cảnh quan tinh xảo lả lướt, sừng sững trong viện là một tòa lầu các hai tầng.
Lục Thất mới bước vào viện vài chục bước, từ trong lầu các liền có năm mỹ nhân đi ra nghênh đón, Lục Thất hơi giật mình, lập tức kinh hỉ sải bước lớn đi qua, nhanh chóng đến trước mặt năm người con gái, hắn giơ tay khẩn cấp nắm lấy cánh tay của mỹ nhân đi đầu.
- Vận Nhi, các nàng đã đến rồi.
Lục Thất thất thố, rõ ràng vẫn còn chìm trong niềm vui bất ngờ, thật không ngờ Tân Vận Nhi đã đến Trường An.
- Thất lang.
Tân Vận Nhi nghẹn ngào ôn nhu gọi, trong đôi mắt đẹp ngập tràn ánh lệ.
- Ôi ôi.
Lục Thất vui sướng khôn xiết, chợt vươn tay ôm Tân Vận Nhi vào ngực, mũi lên men như muốn trào lệ.
Ôm một hồi, Lục Thất mới buông ra, giơ tay âu yếm bờ má lúm xinh đẹp của Tân Vận Nhi, thâm tình ngắm nhìn. Thật lâu không thấy, khuôn mặt của Tân Vận Nhi so với trước kia nở nang thêm vài phần, mang theo nét tươi đẹp của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kieu-phong/48302/quyen-5-chuong-210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.