Ba ngày sau, quân Ba Lăng hội hợp với quân của Tống Lão Thanh, bốn trăm nghìn đại quân trùng trùng điệp điệp đi về hướng thành đô, Đỗ Dũng cũng không hợp nhất quân đầu hàng, cho nên để lại một trăm nghìn quân ở lại Giản Châu, mà Tống Lão Thanh cũng trong thời gian chinh chiến thu được hơn năm vạn quân đầu hàng, để lại tướng sĩ Tấn quốc trông coi nơi đã đoạt được.
Sau khi hợp nhất đại quân tiến lên, Tống Lão Thanh và Đỗ Dũng cùng cưỡi ngựa đi, Tống Lão Thanh cười nói:
- Không thể tưởng được huynh đệ lại đợi ta cùng nhau tiến đánh thành đô.
- Nếu đã tiến đánh tất nhiên là phải cùng nhau đoạt được, ngoài ra ta từng hỏi Cố Thái úy, Cố Thái úy đề nghị ta đóng vững đánh chắc, chớ nên một mình.
Đỗ Dũng mỉm cười đáp lại.
Tống Lão Thanh gật đầu nói:
- Lần này tiến công áp đảo, cũng không có nguy hiểm gì, dù sao Hán Trung cũng có Chu quân, một khi đột phá Kiếm Các sẽ có chuyện xấu.
- Tống đại ca cố kị Chu quân sao.
Đỗ Dũng nói.
Tống Lão Thanh gật đầu nói:
- Mặc dù chưa từng chiến đấu với Chu quân, nhưng mà dưới quyền danh tướng không phải tướng sĩ bất tài, Chu quốc là một quốc gia thượng võ, cho nên tố chất của tướng sĩ tất nhiên sẽ dũng mãnh.
Đỗ Dũng gật đầu, Tống Lão Thanh lại nói:
- Thực ra, nếu Tấn quốc chúng ta không phải vẫn luôn quan sát kiềm chế, Chu quân sớm đã tiến công tiêu diệt Hán quốc, mà hơn phân nửa quân lực Hán quốc dùng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kieu-phong/48344/quyen-5-chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.