Mùi gỗ đàn hương quẩn quanh chóp mũi Thẩm Xu, cánh tay giam cầm trên tay vẫn còn đang gia tăng sức lực.
Sức lực vừa phải đủ để Thẩm Xu không cảm nhận được đau đớn, nhưng lại không thể cử động nổi một chút.
Phía đối diện, đuôi mắt Tô Ngự liếc nhìn bàn tay đang đặt trên eo Thẩm Xu, lông mày khẽ nhíu lại khó có thể phát hiện.
Mấy năm không gặp, người này vẫn giống như trước cuồng vọng vô lễ, thậm chí chỉ có hơn chứ không có kém.
Tính tình Thẩm Xu dịu dàng mềm mại, hẳn là đã phải chịu không ít ấm ức.
Bốn mắt nhìn nhau, đáy mắt hai người đều che giấu cảm xúc hỗn loạn, mang theo vài phần sát khí nhàn nhạt, tuy rằng không thể hiện ra bên ngoài nhưng không khí xung quanh trở nên thấp hơn vài độ, vài người bên cạnh đứng xem náo nhiệt cũng không dám thở mạnh, chỉ sợ dẫn lửa thiêu thân.
Một người là thế tử Tĩnh Hà vương tay cầm trọng binh, một người là Trấn Quốc đại tướng quân quyền khuynh triều đình, mọi người xung quanh sao cũng không nghĩ tới sẽ có một ngày hai người tám gậy tre cũng không đánh nổi này sẽ đối địch với nhau.
Càng không nghĩ tới sẽ đối đầu với nhau chỉ vì một nữ nhân, thật đúng là càng sống lâu càng gặp nhiều chuyện kỳ lạ, một chuyến đi này không hề lỗ.
Không khí xung quanh yên lặng, chỉ có từng cơn gió nhẹ khẽ thổi cuốn góc áo bay lên.
Một lúc sau, Tô Ngự chậm rãi nâng tầm mắt, mở miệng đầu tiên, “Đã lâu không gặp, Bùi tướng quân.”
Bùi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kieu-sung-vi-thuong/2590137/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.