Ánh tà dương chạng vạng đã tàn, sắc trời sớm đã mờ sương, trời đã về đêm.
Lúc Cẩm Ngu ngửi thấy mùi hoa mai ngào ngạt lan toả khắp thành rồi mơ mơ màng màng tỉnh lại, nàng vẫn nằm trên lưng ngựa.
Còn đội quân đã đóng quân bên ngoài một phủ đệ rộng lớn, tất cả người hầu tôi tớ trong phủ đều đi ra cung nghênh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Một nam nhân khoảng chừng 40 tuổi mặc quan phục màu xanh đậm với hoạ tiết chim nhạn trắng đang kính cẩn cúi đầu khom lưng trước ngựa của Trì Diễn.
“Trì tướng quân giá lâm tệ xá, quả thật là vinh hạnh cho hạ quan, hạ quan đã sai người chuẩn bị rượu ngon và đồ ăn để tướng quân đón gió tẩy trần, mong tướng quân không chê.’’
Phương Thế Nghiêu mỉm cười nịnh nọt, sau đó âm thầm đẩy một nữ tử phía sau lưng mình lên, nghiêm mặt nói: “Tịch Dung, còn không mau dẫn đường cho tướng quân.’’
Nàng ta ăn mặc lộng lẫy diễm lệ, hiển nhiên đã tỉ mỉ trang điểm.
Nàng ta bỗng nhiên hồi phục tinh thần, vội vàng dời tầm mắt khỏi khuôn mặt tuấn mỹ của nam nhân.
Sau đó yêu kiều bước lên phía trước, cúi đầu giả vờ xấu hổ: “Tiểu nữ Phương Tịch Dung tham kiến tướng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kieu-tuoc-ben-goi/147746/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.