"Thế tử của Trần vương, trước kia nhất định thường khi dễ ngươi đúng không?"
Giọng nói của Phượng Mạt Vũ rất trong trẻo, rất mềm mại, cũng rất ấm áp.
Quân Ngang nghe, bỗng nhiên đặc biệt tin tưởng.
Ngẩng đầu, nhìn Phượng Mạt Vũ, hốc mắt ửng đỏ, lại cúi xuống.
Trầm mặc một hồi lâu, mới lên tiếng, "Hắn nói, trên đời này, sẽ không ai giúp ta, ngôi vị hoàng đế này, sớm muộn cũng không thuộc về ta, hơn nữa, Hoàng thúc căn bản không quan tâm ta sống hay chết, mẫu hậu cũng không quản ta...ta. . . . . ."
Bắt đầu từ ba tuổi, hắn liền bị đủ loại ám sát, đủ loại đe dọa.
Trên Long Sàng, các loại côn trùng dọa người, trong cơm canh, đủ loại, ăn vào cả người bị bệnh sởi, gia vị khiến thượng thổ hạ tả.
Phụ hoàng thương yêu hắn không có ở đây, nãi ma ma (bà vú) cũng không ở đây. Hắn không biết, ai sẽ thương hắn, ai sẽ bảo vệ hắn.
"Bọn họ mặc kệ ngươi...ngươi cũng không quản chính mình sao?" Phượng Mạt Vũ hỏi, tiến lên lôi kéo Quân Ngang, đi vào trong đình.
Tình ý sâu xa nói, "Con người lúc còn sống, trừ mình ra, ai cũng không nhờ vả được, chính ngươi không kiên cường, không dũng cảm, ai sẽ kiên cường thay ngươi, dũng cảm thay ngươi, sống thay ngươi, hơn nữa, ngươi còn nhỏ như thế, ngươi không nghĩ đường lui cho mình, tạo ra đường sống, sớm muộn chết như thế nào cũng không biết!"
Quân Ngang hoảng sợ.
"Ta. . . . . ."
Những lời này, từ xưa tới nay chưa từng có ai nói với hắn.
Hôm nay nói
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kim-bai-sung-phi-cua-nhiep-chinh-vuong/124401/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.