Anh cúi đầu, bắt đầu hôn cô. Ban đầu chỉ là môi chạm môi, nhẹ nhàng cọ sát như đang thử thăm dò. Sau đó, đầu lưỡi anh khẽ l**m viền môi cô, giống như đang nếm một viên kẹo ngọt, ngọt ngào, đầy mê hoặc, khiến người ta không nỡ xa rời. Rồi anh dần dần tiến sâu hơn, tìm kiếm đầu lưỡi của cô, khiến hai người bắt đầu có những tiếp xúc rõ ràng hơn. Cô né tránh, anh lại kiên nhẫn truy đuổi. Trong từng đụng chạm ấy, cảm giác mềm mại và hương vị dịu ngọt từ đầu lưỡi cô khiến anh như mê đắm.
Cuối cùng, anh không thể nhịn thêm được nữa. Mang theo một chút gấp gáp, một chút khát khao chưa được thỏa mãn, anh hoàn toàn chiếm lấy. Lưỡi anh quấn chặt lấy cô, tham lam hút lấy mọi dư vị, nước bọt hòa lẫn, dây dưa không dứt, gắn bó chặt chẽ đến mức như không còn ranh giới giữa hai người.
Thật ra, nụ hôn sâu đối với các cặp vợ chồng thông thường chỉ là một phần bình thường của đời sống chăn gối. Nhưng với Cố Trường Quân, đó lại là một bước chuyển biến lớn về mặt cảm xúc và tâm lý. Trước kia, anh chưa từng hôn sâu bất kỳ ai, kể cả người vợ hợp pháp của mình, Tiêu Đức Âm. Dù thuở mới cưới, khi anh là chàng trai hai mươi tuổi, đứng trước người vợ mười tám tuổi trẻ trung như một bông hoa chớm nở, anh cũng chưa từng nảy sinh ý định đó. Việc thân mật nhất giữa họ cũng chỉ dừng lại ở cái chạm môi đơn thuần, như một nghi lễ, không hơn không kém.
Với anh,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kim-phan-my-nhan-bong-lai-khach/2993215/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.