"Cứu mạng! Cứu mạng!"
Dưới sự thúc đẩy của ý chí cầu sinh mãnh liệt, Mang Bách Kiềm bộc phát tốc độ trăm mét lao tới, lảo đảo chạy về phía Bắc Tuyền và Vệ Phục Uyên.
"Có người đuổi theo tôi! Đằng sau có người đuổi theo tôi!"
Hắn vừa kêu, vừa theo bản năng chọn Vệ Phục Uyên có dáng người cao lớn hơn một chút, hoàn toàn bất chấp lễ phép hay hình tượng, vươn tay túm lấy tay áo Vệ thiếu gia, chỉ về phía hành lang nơi hắn vừa tới:
"Chỗ đó! Ngay chỗ đó!!"
Thực tế chứng minh, con quái vật vừa truy đuổi Mang Bách Kiềm suốt quãng đường không phải là ảo giác của hắn.
Chỉ trong hai giây ngắn ngủi, con quái vật với tứ chi giống như cành cây khô ấy đã bò đến trước mặt ba người, nó dẫm mạnh bằng hai chi sau, nhảy vọt lên không trung, cao tới 3 mét, trực tiếp đạp lên trần nhà, rồi lấy đà bật ngược lại, lao thẳng vào ba người.
"A a a a a a!!!"
Mang Bách Kiềm gần như muốn phát điên vì sợ hãi.
Hắn hoàn toàn không biết mình đang làm gì, chỉ bản năng ôm chặt lấy cánh tay Vệ Phục Uyên, theo bản năng muốn kéo người cùng chạy.
Nhưng Vệ Phục Uyên vẫn bất động.
Còn Bắc Tuyền thì khẽ mỉm cười.
Cậu nhanh chóng thò tay vào trong ngực, dường như nắm lấy thứ gì đó, rồi đột ngột giơ tay lên về phía con quái vật đang lao tới.
Một nắm bột phấn từ lòng bàn tay cậu tung ra, trúng thẳng vào khuôn mặt đáng sợ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kinh-hai-da-thoai-lu-cat-cat/2853847/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.