*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Thấy bà Cảnh bước vào, Cảnh Thiên chỉ liếc nhìn bà ta bằng ánh mắt vô cùng bình thản.
Bà Cảnh thấy Cảnh Thiên ngồi trước máy tính của Cảnh Kiệt, bài tập trên màn hình đều đã làm xong, bà ta vội vàng xông đến rồi túm lấy Cảnh Thiên, định kéo cô ra.
Những Cảnh Thiên rất ghét bị người khác chạm vào nên khi bà Cảnh chạm vào người cô, cô kẹp lấy bàn tay bà Cảnh đang vươn ra rồi đẩy khẽ bà ta về phía sau. Bà Cảnh lùi bật ra sau như không có sức.
Cũng may Cảnh Kiệt ở ngay bên cạnh, cậu chia tay đỡ bà ta lại nên bà ta mới không bị ngã. “Cảnh Thiên, mày muốn làm phản phải không, mày dám đánh mẹ! Tao là mẹ của mày!”
Bà Cảnh đứng vững lại, sự sợ hãi trong lòng vơi bớt, cơn tức giận xộc lên đầu, bà ta chửi ầm lên với Cảnh Thiên. Nghe thấy động tình trên tầng, ông Cảnh và Cảnh Lạc đã về nhà cũng vội vàng chạy lên.
“Sao thế sao thế? Bảo bà lên gọi con xuống ăn cơm, sao bà lại chửi con rồi?”
Ông Cảnh lao lên, thấy bà Cảnh lại như muốn động tay động chân nên đẩy phắt bà ta ra, còn mình thì chắn trước mặt Cảnh Thiên.
“Ông hỏi xem Vì sao tôi lại phải mắng nó? Cảnh Thiên, có phải mày thấy giờ mày đã
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-mat-co-dau-xung-hi/1294978/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.