Trong phòng bệnh, Trạch Ngôn vừa mới chuẩn bị bữa sáng xong, nhìn thấy cô liền cung kính gọi: “Mợ chủ, bữa
sáng đã chuẩn bị xong3 rồi, mời mợ dùng.”
Cảnh Thiên đang đói cồn cào, nhìn thấy những món ăn rực rỡ muôn màu trên bàn ăn, bụng cô kêu “ọt ọ1thai tiếng,
đừng nói đến Chiến Lệ Xuyên đang ở gần, ngay cả Trạch Ngôn ở cách một đoạn xa cũng có thể nghe thấy rõ ràng.
Trạch Ngôn gượng gạo, phân vân không biết có nên nói thêm câu “Mợ chủ ăn nhiều một chút” không?
Nhưng Cảnh Thiên lại3 trông rất bình tĩnh và ung dung, hoàn toàn không tỏ ra xấu hổ. Dù sao thì chỉ cần cô không
xấu hổ thì người khác sẽ phải xấu h8ổ thôi.
Thế là cô ngồi xuống trước giường bệnh của Chiến Lệ Xuyên, vừa dùng khăn khử trùng tao nhã lau tay, vừa nói với
Chiến Lê Xuyên: “Bụng anh đói đến mức kêu lên rồi, hay là tôi đút cho anh ăn trước nhé?”
Chiến Lệ Xuyên: …
Trạch Ngôn: Hóa ra vừa rồi là bụng cậu chủ kêu à? Vừa rồi cậu chủ luôn nói là phải đợi mợ chủ dậy rồi mới ăn, anh
ta luôn ở cùng cậu chủ. Khiển cậu chủ bị đói rồi, thật là không nên.
“Cậu chủ, mợ chủ, vậy hai người ăn ngon miệng, tôi ra ngoài trước.” Dù sao thì cậu chủ đã có mợ chủ đút cho ăn
rồi, có thể sẽ không cần anh ta bên cạnh nữa.
“Ra ngoài đi.” Cảnh Thiên xua tay, khi Chiến Lệ Xuyên còn chưa kịp nói gì thì cô đã ra lệnh rất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-mat-co-dau-xung-hi/1295129/chuong-205.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.