Nhưng gần đây Chiến Lê Xuyên như thể đã bị bỏ ngải vậy. Ngoại trừ ông nội thì không để ý đến bất cứ ai, vậy mà
lại nói chuyện rất nhiều vớ3i cô vợ xung hỉ này.
“Ừ. Tôi đã nói rồi, về bệnh của tôi, là một người vợ, quyền phát ngôn của cô lớn hơn ông nội.”
Ông c1ụ: … Không biết nên khóc hay nên cười.
Chiến Lê Xuyên rất giữ thể diện cho Cảnh Thiên, cũng để cho tất cả mọi người trong nhà h9ọ Chiển hiểu rõ vị trí
của cô.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại công cụ, Chiến Lê Xuyên và Cảnh Thiên.
Tuy trong lòng ông cụ 3rất biết ơn cô cháu dâu xung hỉ này, nhưng ông biết rất rõ mấy chuyện bên ngoài của cháu
dâu, bảo không để ý là chuyện không thể. “Ông nộ8i, có gì thì ông cứ nói thẳng đi. Cháu nói rồi, cháu tin Thiên
Thiên.” Lời nói của Chiến Lê Xuyên đã xua tan lo lắng của ông cụ ngay lập tức. Nếu cháu trai hoàn toàn tin tưởng
Cảnh Thiên, điều đó cho thấy Cảnh Thiên phải có điềm gì đó xứng đáng.
Cuối cùng ông cụ cũng nói: “Ông vừa nhận được điện thoại của giáo sư Hồng Lục, hôm nay họ đã làm phẫu thuật
cho Lục Kỷ Niên rồi. Cháu cũng biết là thằng nhóc nhà họ Lục tuy tình hình đỡ hơn cháu nhưng cũng là bị đứt dây
thần kinh ở chân, đã ngồi trên xe lăn nhiều năm. Người làm phẫu thuật cho Lục Kỷ Niên là vị giáo sư có rất nhiều
nghiên cứu về mảng thần kinh được Viện nghiên cứu Lawrence
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-mat-co-dau-xung-hi/1295206/chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.