Tần Dịch chấn động trước vẻ ghê tởm sáng loáng trong mắt Cảnh Thiên.
Cô ấy…
Cô ấy ghê tởm mình?
Bức tường dựng sừng sững trong lòng đã bắt đầu có hiện tượng nứt. Vẻ ghê tởm trong ánh mắt Cảnh Thiên khi
nhìn Tần Dị1ch…
Hình như không phải giả vờ.
Nhưng…
Vì sao???
Không phải cô yêu anh ta à?
Không phải đã yêu đến mức có thể cưới một người đàn ông mà cô vô cùng chán ghét chỉ vì anh ta à?
Vì sao mới c3ó một tháng mà cô đã trở nên như thế này rồi?
Không thể chỉ vì cô bắt gian anh ta mà thành thế này được!
Bởi vì thực ra Cảnh Thiên đã để ý thấy anh ta và Cảnh Lạc liếc mắt đưa tình với nhau từ lâu.
“Tôi và Thiên Thiên là bạn bè!”
Tần Dịch lại nhấn mạnh câu nói trước đó thêm lần nữa, anh ta nhìn Cảnh Thiên và hỏi: “Đúng không Thiên Thiên?”
Cho dù không thừa nhận thân phận người yêu thì ít nhất cũng là bạn bè, Tần Dịch cũng không muốn khiến Cảnh
Thiên ghê tởm, anh ta tỏ vẻ chân thành.
Trước ánh mắt căng thẳng của mọi người, Cảnh Thiên cười yêu nghiệt: “Kiểu bạn bè để tôi không tiếc mạng sống vì
anh, anh muốn cái gì là cho cái nấy bất kể lúc nào à? Anh Tần này, tôi đã bảo rồi, anh đừng coi người khác là đồ
ngu. Tôi tuổi nhỏ nhưng tôi không bị ngu.”
Tần Dịch: …
“Nói hay lắm!”
Tạ Thanh Nghiên thấy bé con nhà mình đúng là vừa đẹp vừa ngầu, vả mặt cũng không hề nương tay. Không hổ là
con gái mình!
“Nói hay lắm!” Vân Tiêu bổ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-mat-co-dau-xung-hi/1295347/chuong-345.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.