Thực ra khi nghe thấy chữ Maybach, Tần Dịch đã biết có lẽ chiếc xe này không chỉ mười hai mươi triệu rồi, bởi vì
Maybach hạng bình thư3ờng ít nhất cũng đã năm triệu.
Nhưng khi nghe bảo cả trăm triệu, anh ta mất bình tĩnh hơn.
Cả trăm triệu!!!
V1ân Tiêu tặng cho Cảnh Thiên một chiếc xe trăm triệu??? Nghĩ đến ánh mắt yêu thương của Vân Tiêu khi nhìn
Cảnh Thiên, Tần Dịch bỗng cả9m thấy cổ họng mình khô khốc, lòng đắng ngắt.
Quản lý dự án nghe câu hỏi của trợ lý bên cạnh bèn trả lời: “Tự tin lên, bỏ hai3 chữ ‘chắc phải đi. Chiếc xe này do
tập đoàn AO2 nghiên cứu sản xuất, hồi trước tôi chưa bao giờ nghe nói tập đoàn A02 bản chiếc xe n8ày cho ai. Bởi
vì hồi trước có nghe một vị đại gia ở nước ngoài chấp nhận trả năm trăm triệu đô la Mỹ để lấy chiếc xe này nhưng
người đứng đầu tập đoàn AO2 không chịu bán.”
“Năm trăm triệu?? Độ???”
Đừng nói đến trợ lý, lúc này cả tay của nhiếp ảnh gia cũng dừng lại. Anh ta kinh ngạc nhìn quản lý dự án rồi chụp
ảnh lia lịa.
Tần Dịch bên cạnh đã hóa đá: . III
Cảnh Thiên bay sang như một chú bướm.
Cô mặc một chiếc áo len màu trắng, tóc búi củ tỏi, khuôn mặt xinh đẹp đáng yêu vô cùng phối với chiếc siêu xe đen
ngầu chẳng khác nào trời sinh một cặp.
“Thế nào, thích không?”
Tạ Thanh Nghiên cười tít mắt nhìn bé con nhà mình, càng nhìn càng thấy cô rất hợp với chiếc xe này.
“Có ạ.” Cảnh Thiên gật đầu.
Lúc này Cảnh Thiên đã tưởng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-mat-co-dau-xung-hi/1295349/chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.